Tuesday, April 29, 2014

A20 Ánh lửa giữa đêm trường (2) - Tiếng Thét Nhân Quyền

05. 02. 2015


Nhà 2A chìm trong yên lặng, sự im lặng lạnh người. Những toán lính quản chế đi tuần bước sát vào cận khung các ô cửa sổ, mũi súng cà khịa vào cả những chấn song. Hai người gác đêm chốc chốc lại bị gọi báo cáo. Chòi canh góc trại sát khu cách ly chính trị lầm lì những đốm thuốc lá cháy đỏ lập lòe.
Bên trong buồng, dãy sô nước dự phòng xếp dọc theo hai bên lối đi. Những chiếc màn màu cháo lòng ơ thờ lùa nhẹ mỗi khi có những cơn gió lùa vào buồng. Những tiếng thở dài nối tiếp nhau rải rác khắp hơn trăm chiếc mùng đang đan chật kín …
Đã hai giờ đêm. Bên cạnh tôi Trần Nam Phương ngồi tĩnh tọa, màn cột chỉ che phần nhìn xuống lối đi. Tôi nằm nhắm mắt định thần cố tìm một giấc ngủ ngắn nhưng không cách chi ngủ được. Anh em không ai thấy ai ngoại trừ những người sát mùng với nhau. Bên phải tôi là người tù tự giác vừa vào đêm qua từ nhà lô ngoài trại cũng trằn trọc không ngủ. Tôi nghĩ chắc rất ít người có thể ngủ được.
4 giờ sáng, Trần Nam Phương buông màn nằm xuống phản. Tay Phương thò sang chiếu tôi, cầm lấy bàn tay tôi đang đặt trên bụng. Tay Phương gầy gò xương xẩu nắm lấy bàn tay tôi bóp nhè nhẹ. Trong hoàn cảnh này, lời nói thành vô nghĩa.
5h sáng, có tiếng phì phì thổi những chiếc lò than được chế tác từ những vỏ lon sữa Guigoz. Những ấm trà cám đầu tiên của một ngày đã tỏa hương thơm ngan ngát trong buồng. Màn tu sĩ Chương đã cuốn xếp gọn gàng. Nguyễn Trung ngồi lặng lẽ nhìn vào tường, thỉnh thoảng đưa mắt sang bên chiếu tôi và Nam Phương. Nam Phương gỡ màn của cả Phương lẫn của tôi, xếp lại ngay ngắn đặt bên đầu nằm của Phương. Bên dãy phản tầng trên phía chính diện lối vào, Tuấn Bình Định ngồi xếp bằng, tay cầm điếu thuốc rê với chiếc lon gạt tàn bằng ống lon sữa bò. Hoàng xuân Chinh đi đi lại lại ngay trên phần chiếu của mình, hai tay chắp lại sau đít.
5h 30 sáng. Tiếng kẻng báo thức chát chúa vang lên, đoàn tù lục đục sắp xếp gọn gàng mùng mền chiếu gối, rời chỗ nằm đứng ngay ngắn chờ xuất buồng điểm danh.
5h40 kẻng điểm danh vừa dứt, hai cánh cống khu cách ly được hai người tù tự giác tháo xích đẩy nép hẳn vào đầu vách tường trong. Trung úy Đa bước vào sau, tay mò mẫm chùm chìa khóa lỉnh kỉnh thõng thượt. Cánh cửa gỗ lim to đùng của nhà 1A được tháo khoá, tiếng cây thép ngang dài gần ba thước rít lên những âm thanh khủng bố khi bị kéo tuột qua các lỗ khoen đai sắt.
Tiếng bước chân ào ào xuất buồng. Tiếng điểm danh tuần tự truyền thống kết thúc bằng tiếng “báo cáo đủ” rất dõng dạc của người tù tự giác.
Bước chân ba người làm công việc điểm danh bước gần về phía nhà 2A, nơi quả mìn đang trong tình trạng chờ kích nổ! Tôi quay sang hỏi Trần Nam Phương:
_ Có ai nhìn được chòi canh ban nãy không?

_ Ba bốn cái đầu … Phương đáp ngắn gọn.

Chinh đứng trước mặt tôi, nói vừa đủ vài anh em nghe được:
_ Có chèo (1) lạ bên ngoài tường! Lố nhố năm bảy cái mũ thò lên mặt tường. Chắc đứng trên thang.

Chung quanh tôi tự nhiên có mặt Trần minh Tuấn, Trương Tân, Trần đức Hào, Nguyễn văn Trung, Lê ngọc Vàng, Phạm anh Dũng, Phan văn Bàn, Trần văn Lương và cả Nguyễn Thành tay chống một cái gậy. Tất cả không ai nói với ai một lời. Mặt người nào cũng toát ra một khí sắc khác thường. Tôi hiểu, các anh ngại tôi sẽ bị bắt cóc ngay khi bước chân ra cửa điểm danh. Thái độ này, được hiểu như thái độ một sống một chết cùng nhau, dù không một người đứng ra nào kêu gọi hay hướng dẫn.
Tiếng suốt thép kéo cửa rồi tiếng cửa mở. Ánh sang tràn vào buồng. Đoàn người lần lượt đi hàng hai bước ra hết giữa sân. Tiếng nhà trưởng xướng thủ tục điểm danh. Hơn trăm tiếng đếm chấm dứt. Người tù tự giác vừa báo cáo đủ xong thì tôi cất tiếng nói lớn, quay hẳn người lại nhìn đoàn tù đang đứng thành hàng bốn.

- “Giữ đúng tinh thần đã tuyên bố lúc 23h đêm hôm qua. Giờ đây cuộc biểu tình chính thức bắt đầu. Đề nghị những anh em nào cảm thấy không đủ sức hoặc không muốn có những sự ràng buộc không mong muốn cho mình, yêu cầu rời hàng ngũ!”

Hai người tù tự giác đứng chết trân, gần hai trăm con mắt nhìn chằm chằm vào trung úy Đa và hai người tù tự giác.

Trung úy Đa (quản giáo trại tù VC) nói khá lớn, hướng về phía tôi:

- Anh làm gì vậy anh Thành?

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, đầu khẽ cúi xuống rồi hất lên ngay. Đảo mắt nhìn trở lại hàng ngũ anh em mình. Tôi hỏi lại một lần nữa.

- Còn anh nào muốn rời đội ngũ xin rời ngay!

Không ai rời!

Ban nãy, ngay sau lời yêu cầu thứ nhất, khoảng 10 người đã tách hàng ngay, đi nhanh vào buồng. Hải ngoại có ông Michel Nguyễn Muôn dẫn đầu, ông Moris Đỗ Hườn, ông Phạm đức Hậu… nội địa có luật sư Nguyễn Chuyên người Nha Trang, ông Phạm đức Khâm và nhóm vụ án ông Đoàn viết Hoạt.
Hàng ngũ còn lại khoảng 90 người. Hàng bốn đứng hết sức ngạo nghễ! Tôi quay người về phía chòi canh vung cao tay thét lớn:

- Nhân Quyền cho Viêt Nam!

Đồng loạt tiếng hô “Nhân Quyền! Nhân Quyền! Nhân Quyền!” bật vút lên trời xanh!

Tôi hô ba tiếng. Anh em bật lại chín tiếng! Khí thế không bút mực nào có thể diễn tả!

Người tôi run lên. Sống lưng lạnh toát. Trong thân thể rừng rực tỏa nóng như là một vong hồn nào khác ở trong chứ không còn là chính tôi làm chủ nữa!
Khi tiếng thét thứ hai vừa xong, súng AK trên chòi canh bắt đầu khạc đạn.
Nguyễn ngọc Đăng hô tiếp ngay lời hiệu bằng tiếng Anh “Fredom for Việt Nam”. Ba tiếng đáp Fredom! Fredom! Fredom! …như nhổ cả núi rừng yên tĩnh A20!

Từng tràng AK phụ họa theo làm không khí bốc lên đến tận cùng. Tôi nghe tiếng Lê Thiện Quang gào to “Không được mất bình tĩnh. Không được vọng động vượt qui ước”!

Lời Lê Thiện Quang vừa dứt là tiếng Phạm anh Dũng gào lên bằng tiếng Pháp “Liberte pour Viêt Nam”! Ba tiếng “Liberte! Liberte! Lieberte!” đồng điệu cất lên vang dội.

90 cái miệng căng phồng uất ức nhịp nhàng theo phách hô của Lê Thiện Quang!
Cứ thế, hết tôi hô xướng đến Đăng rồi đến Dũng rồi lại đến tôi. Đoàn tù hô xướng rầm rập! Dáng đứng kiêu bạc của đoàn tù trọng án có lẽ cả đời tôi sẽ không bao giờ được nhìn thấy lại lần thứ hai.

Bất ngờ một bóng người tách ra khỏi hàng, tay cầm cái chổi cán dài quơ ngang dọc hét câu hét như là “đã đảo cộng sản” có tiếng hô theo nhưng không đồng xướng. Tôi không nghe rõ lắm câu hét này, tuy nhiên, đây là vượt qui ước! Nguyên tắc thoả thuận của nhóm hành động là chỉ có ba người hô lĩnh xướng là tôi, Dũng và Đăng. (Câu hô “đả đảo cộng sản” của ông Trần văn Lương đã có một thời làm ra tranh cãi giữa một số người. Giờ đây, câu chuyện đã 20 năm, bản thân tôi cũng không biết phải xác định thế nào, vì trong anh em, có người bảo là có, có người bảo là không!)
Trần nam Phương trong ba lần điện thoại với tôi năm 2008 đều xác định là có, Trần văn Long xác định có, Lê ngọc Vàng cũng xác định có. Lê thiện Quang trước khi đột tử (đầu năm 2012 tại quê nhà VN) cũng xác nhận là ông Lương có hô như vây nhưng anh em chỉ vài người đáp ứng, số không hô theo không phải vì sợ, mà vì tôn trọng qui ước đã thỏa thuận. Ông Lương thì khi ở trại 5 Thanh Hoá với tôi, rất tự hào là đã hô lời hô như vậy…

Trở lại những giây phút cả đời không quên.
Lúc ấy tôi như bị “bà nhập”. Nghe tiếng súng. Ngửi mùi thuốc đạn khét lẹt … tôi khùng lên như một con tinh tinh bị người đời cầm que chọc vào mặt. Tôi vung tay đến muốn bật cả thân mình lên không trung! Nhìn các người anh mình, tám chín chục con người, quần áo vá chằng vá đụp, đồng loạt vung những nắm đấm lên trời xanh, mắt tóe lửa, cằm cổ bạnh ra như một loài cobra thần thoại trong cơn say kịch chiến. Đạn bắn cắm xuống sân bùn nhão! Bắn vung ngang lên các thân cây dừa! Một tràng đạn bắn rất sát qua đầu… tôi điên lên khi mặt bị ướt nhẹp bởi một vắt nước bay đắp lên má! Tưởng là máu các anh, tôi quay đầu nhìn về bờ tường trại tù nơi có mấy họng súng đang quơ quơ … Tôi vuốt tay lên mặt, chuẩn bị môt hành động tử chiến nhưng vị ngọt làm tôi tỉnh cơn say man dã, nhìn xuống bàn tay mình mới phát hiện ra là nước dừa chứ không phải máu các anh!
Chúng tôi không còn biết gì nữa, không buồn để ý đến chuyên cả trung úy Đa lẫn hai người tù tự quản tất bật chạy ngược ra cổng khu, đóng cổng khu lại cho dù nhà 1A đội bếp chưa ra hết…

Đó là câu chuyện xảy ra vào lúc 5h 55 phút ngày 26. 10. 1994.
Câu chuyện đã đưa đẩy cuộc đời tôi vào với muôn vàn những đắng cay sau này! Đắng cay vì sự trả thù của chế độ cuồng sát! Đắng cay vì chút danh rơm phù phiếm mà những người từng một thời đồng cam cộng khổ với tôi quay ra say sưa thóa mạ và nhiệt tình lăng nhục cả anh em gia đình tôi! (2)
Phải chăng, đó là món nợ mà tôi đã phải trả bởi tiền kiếp xa xăm nào đó!
Món nợ tôi đã không nuốt nổi! Vì với kẻ thù, tôi có thể vạch ngực ngạo mạn thách đấu với súng đạn bằng tay không! Nhưng với sự lăng nhục của chính anh em mình, thì nó là một nỗi đớn đau cả đời không tiêu tan được!

Anh em chúng tôi, không phải chỉ có một giờ của thời điểm 5h 55 phút sáng 26. 10. 1994 … mà còn suốt ba ngày, sáng trưa chiều tối đều tập trung và thét hô như vây! Bất cần đến những tiếng khóc thảm thiết của thân nhân ngoài nhà thăm nuôi vọng vào trong đêm vắng. Chúng tôi đã bước đến vạch sẵn sàng cho một nghi thức tuẫn tiết! Tự Do! Chưa bao giờ chúng tôi cảm thụ nó ý nghĩa và thiêng liêng đến dường ấy.

17h00 cửa buồng giam chật cứng công an quản giáo. Trên vách tường và chòi canh là dày đặc công an quản chế. Từng quản giáo phải gọi đích danh từng tên người tù của đội mình. Từng người tù phải trả lời dứt khoát về thái độ của mình. Không ai bước ra hưởng ứng lời kêu gọi đầu hàng!
Có hai trường hợp đặc biệt cần phải ghi lai trong buổi chiều lịch sử ấy.
Trường hợp thứ nhất: Giáo sự Nguyễn văn Bảo (Nha Trang), lý luận gia của Cao Trào Nhân Bản (Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế).
Trường hơp thứ hai: Tu sĩ Nguyễn Thanh Hùng (Sài Gòn), người còn lại của lực lượng linh mục Nguyễn Văn Vàng / Phong Trào Kháng Chiến Liên Tôn.
Hai hình ảnh vô úy sẽ trọn đời ảnh hưởng lên đời sống còn lại của tôi.

Khi cánh cửa đã đứng chật cứng công an vũ trang, sung lăm lăm chỉa vào trong buồng, từng người bị xướng tên và bắt phải rời buồng cố thủ. Từng người từng người. Hết đội này đến đội khác. Thái độ khủng bố tinh thần như tiếng dùi trống nện vào mặt đá, không âm vang nào dội lại.
Tên của giáo sư Bảo được xướng lên đến ba lần. Lần nào cũng chỉ nghe vọng lại âm giọng Bình Định rất khẳng khái:
- Tôi sống chết với anh em tôi!
Quản giáo Thăng nín tiếng, đại úy Lâm lên tiếng quát gằn.
- Anh Bảo! Anh không biết thân anh! Anh nghe người khác xúi dại, chết chỉ thiệt thân anh.
Lâm là người gốc Thái Bình. Đây là người đã nhiều lần trực tiếp tra tấn giáo sư Bảo cực kỳ dã man, từng trói treo dốc ngược đầu giáo sư Bảo dưới một gốc dừa và bắt anh em tù thường phạm đánh giáo sư Bảo bằng cây. Có lẽ Lâm nghĩ rằng với giọng của Lâm, sẽ làm cho ông Bảo chao đảo. Nhưng Lâm đã lầm. Từ trong buồng giam, ông Bảo nói rõ ràng.
- Tôi đã chờ ngày này hơn 10 năm rồi! Giờ này có chết cũng là chết trong niềm vui sướng! Đừng í ới gọi tôi nữa mất công, mất thời giờ!

Cả buồng lặng người, đám cán bộ cũng tiu nghỉu, không ai nói thêm câu nào, lục tục chúc mũi súng quay trở ra ngoài khu vực cách ly.
Trong gần 90 người ấy, duy nhất một bóng người cao lớn đứng lên khi xướng đến tên mình. Anh dáng cao, da trắng, đeo kính cận. Gần 90 người yên lặng ngồi nhìn bóng người cao lớn ấy cắp chiếc chiếu và hai cái sô nước của mình chậm rãi rời buồng! Gần hai trăm con mắt nhìn anh với cái nhìn khinh bỉ! Tôi tái dại cả người khi ánh mắt của anh rất nhanh quét lên chỗ tôi ngồi, vừa cúi xuống cuốn nếp chiếu, vừa như cúi chào tôi. Có lẽ anh đã nghĩ là lần chào vĩnh biệt!
Tôi đã im lặng giữ bề sau của sự kiện này gần 20 năm!
Vài ba năm trưóc đây tôi chính thức lên tiếng về vai trò Hàn Tín luồn trôn giữa chợ của anh. Hai bản báo cáo cuối cùng gởi Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc và Công Luận Truyền Thông, nếu không có anh chịu cảnh nhục nhã, rất nhiều phần trăm vụ biểu tình tuyệt thực phản đối chế độ lao tù cộng sản tàn ác tại A20 của hàng trăm tù chính trị tháng 10/1994 đã bị chìm vào gió núi Trưòng Sơn vô tình! Đó là tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế Nguyễn Thanh Hùng, người Bắc 1954 di cư vào Sài Gòn, hiện dạy học tư tại Phú Yên.

* * *

Chiều 28. 10. 1994

Cuộc biểu tình đã gần hết ngày thứ ba.

17h - giám thị Trần Ngọc Bôi đứng với môt đám trung ương ngoài cổng khu cách ly. Tin bên hình sự cho chúng tôi biết là tăng cường của công an về ngoài trại rất dông.
Chính trung úy Vương văn Đệ buổi trưa đã đứng trên chòi canh quát lớn: “Các anh ơi! Chúng nó sẽ giết hết các anh! Phá trại chạy ra đi! Tôi yểm trợ …” Vương văn Đệ người Tày Bắc Thái, bi đánh gục bởi đồng chí của anh và đem đi mất tích (3).

17h15 - những bóng đồng phục đặc chủng của mợt đơn vị hóa học đã bao vây khu nhà cách ly! Ba bốn người sĩ quan bên quân phạm được đặt trên xe lăn chuẩn bị đẩy vào sân khu cách ly! Đám hình sự bị bắt buộc trang bi dây và gậy để buộc phải xâm nhập …
Tất cả tình huống này tôi đã liên tưởng ngay từ ngày đầu tiên. Sự kéo dài, trì hoãn dằng dai của hai bên…cũng đã đến lúc phải tháo kíp nổ. Mục tiêu của anh em là nếu đoàn thanh tra nhân quyền của LHQ còn ở trại hoặc gần trại …thì họ buộc sẽ phải quay lại. Đêm qua, tin từ con bọ mà Vũ đình Thụy nghe đươc, thì đoàn đã đáp Singapore!
Như vậy, cuộc biểu dương đã có thể chấm dứt. Thông điệp chiến đấu vì Tự Do của anh em chúng tôi đã có thể để lại với lịch sử! Anh em trại tù A20 / 1994 đã vuốt mặt được cho những anh em A20 đã chết. Vì với tình hình này, A20 chắc chắn sẽ phải xóa sổ tù chính trị! Chế độ cộng sản sẽ phải phơi bộ mặt dối láo trơ trẽn điếm đàng trước diễn đàn Liên Hiệp Quốc về điều mà Hồ Thể Lan, phát ngôn nhân Việt cộng hằng năm ra rả trên các phương tiện truyền thông quốc tế: “Việt Nam Không Có Tù Chính Trị”!

Paris 05. 02. 2015
Phạm Văn Thành



Admin Chú Thích:

1: Chèo, tức công an quản giáo của VC, đối lại với chống (tức chống cộng, chống chế độ Hanoi).

2: Nhờ sự đấu tranh của Ủy Hội nhân quyền quốc tế và vận động ngoại giao của gia đình cùng với Ủy Ban Bảo Vệ Quyền Làm Người Việt Nam [the Vietnam Committee on Human Rights (VCHR), Mr. Võ Văn Ái is the VCHR President] chế độ Hanoi buộc phải trả tự do cho tù nhân Phạm Văn Thành rồi tống xuất anh sang Pháp (tháng 10/ 1998) sau 6 năm cầm tù. Nhờ quãng đời tù này mà anh Phạm Văn Thành đã tiếp cận được với nhiều phục quốc quân MT/VT (bị Việt cộng bắt giam sau 3 lần "Đông Tiến" thất bại), qua đó anh được biết những sự thật quan trọng về MT, về kháng chiến, về các chiến khu của MT ở Thailand nhất là cái chết của Chủ tịch MT, ông Hoàng Cơ Minh vào ngày 28/ 8/ 1987 (trong chiến dịch Đông Tiến 2) mà lâu nay VT luôn phủ nhận và lừa dối công luận.
Khi Phạm Văn Thành tổ chức Diễn Đàn Công Luận ở San Jose 27/7/1999 (xin xem chi tiết và ảnh ở đây) công bố tất cả những sự thật này thì thay vì tham dự để đối chất công khai, VT đã chọn cách im lặng tránh né và rồi sau đó mở "chiến địch" đánh phá, bịa đặt, bôi bẩn, bôi nhọ đời tư của anh Phạm Văn Thành (những luận điệu và "lý lẽ" của chiến dịch đánh bẩn cá nhân Phạm Văn Thành của VT hoàn toàn không liên can gì tới những sự thật về MT mà thời bấy giờ -1999-2000- đang là một đề tài nóng bỏng thu hút sự lưu tâm của toàn thể cộng đồng người Việt quốc gia hải ngoại, một đề tài mà lẽ ra VT phải có trách nhiệm thừa nhận hay phủ nhận một cách rõ ràng có chứng cứ khả tín...trước công luận đồng bào, vốn là một khối quần chúng đông đảo đã yểm trợ lượng tài chính khổng lồ để MT "kháng chiến" và lập "chiến khu" từ thời 1983). Xin xem thêm loạt bài "DÒNG TÂM TƯ NƯỚC MẮT" phần I, IIIII để rõ các chi tiết liên quan.

3: Vương văn Đệ là sĩ quan quản chế (vũ trang bảo vệ nhà tù và tù khi xuất trại đi lao động khổ sai), ngươì Tày, gốc ở tỉnh Bắc Thái. Sau khi xảy ra vụ Nổi Dậy A20 và đoàn thanh tra quốc tế nhân quyền, ông đã bị đem đi mất tích. Cho tới giờ này chúng tôi vẫn chưa tìm được tin tức ông hay gia đình thân nhân của ông Vương Văn Đệ.
Rất mong những anh chị em nào có mối liên hệ với các cộng đồng người Tày Bắc Thái, xin giúp chúng tôi tìm ra gia đình vị sĩ quan ân nhân này của tù chính trị A20 giai đoạn 1993/1994. Chân thành cám ơn.


Còn tiếp: A20 Ánh lửa giữa đêm trường (3): Đêm Phi Công

==> Xem Bài trước: A20 - Ánh lửa giữa đêm trường (1) - Xin đọc đầy đủ trong ==> Mục bài A20

0 nhận xét:

Post a Comment