Tuesday, April 29, 2014

Những nẻo đường phù sa


Những chữ viết tắt trong bài:
- VNCH: Việt Nam Cộng Hòa
- QLVNCH: Quân Lực VNCH
- BĐQ: binh chủng Biệt Động Quân QLVNCH
- MT/VT = Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam/đảng Việt Tân
- VC: Việt cộng/cộng sản Việt Nam

+ Để xem các ảnh rõ hơn, xin bạn đọc mở ảnh trong Tab mới (right click and open in new tab) rồi zoom lớn (nhấn tổ hợp phím Ctrl +)


= = = = =

Chưa từng biết thế nào là thủy chung
Làm sao buộc thế nhân là phản bội
Khi cuộc đời dầm bon chen lợi lộc
Là cầm bằng đời vô nghĩa mà thôi


Tháng 2, mùa Xuân quê nhà nhạt nhòa trong trí óc đứa mới mang cuộc sống lưu vong. Con đường từ cơ sở bí mật vòng vèo để ra gare Antony đã đầy những màu vàng của môt loài hoa rất giống màu hoa mai. Những chùm hoa mọc từ cận gốc lên đầu ngọn vàng lườm hai bên lối đi, như kéo gần quê nhà lại, lại như đẩy xa thêm quê quán đi.

Tôi thích đi bộ trên con đường này những khi đêm đã rất khuya. Những chuyến xe điện cuối cùng của một ngày, mang theo người thanh niên rã rượi sau những giờ lao công cật lực. Con đường này tôi đã đi hàng năm trời, thay đổi ngõ ngách liên miên, mắt mũi xoáy vào từng góc nhỏ, đề phòng với tất cả mọi thứ âm thanh bất thường.

Khuya qua tôi về không ngủ được. Ðêm ở hội trường Maubert, Văn cho tôi biết ý định xâm nhập Việt Nam và được tức khắc chấp nhận. Văn là người Nha Trang, du học năm 1974 và trở thành thành viên sáng lập của nhóm Cỏ Hoang sau 1975, một nhóm sinh viên du học thời VNCH những năm 1973/1974 sống rất khó khăn tại Paris giai đoạn đất nướcthay ngôi đổi chủ. 1985 Văn là kỹ sư nhiều năm sau khi tốt nghiệp từ đại học Orsay.

Ở Văn, từ làn da cho đến mái tóc, từ ngón tay cho đến bước chân đi, từ giọng nói cho đến ánh mắt nhìn … là đâu đó bóng dáng một nhà sư phạm hình mẫu. Văn hiền lành, ít nói và thường chỉ cười. Rất ít người có thể giận được Văn.

Việc Văn tình nguyện về nước và được chấp nhận ngay làm tôi nhiều suy nghĩ. Giai đoạn 1985 là giai đoạn sóng to gió lớn của tổ chức. Thượng tầng ông Liễu, ông Minh tan vỡ. Các cơ sở ở Mỹ hầu như thành bình địa. Ðúng trong giai đoạn ấy, ở Pháp lại có hai đơn tình nguyện về nước, đó là đơn của Võ sĩ Hùng và đơn của Vũ Phong. Tuần vừa rồi là đơn của Văn. Khá giống với trường hợp của tôi, đơn của Phong được xét rất chậm. Ðơn của tôi từ tháng 11/1984 gởi vụ tổ chức mãi đến tháng 5/1985 mới có sự trả lời của Phan vụ Quang, với yêu cầu giữ bí mật tuyệt đối hành trình đi Nhật và tiền vé máy bay tự lo liệu.

Tháng 6 liên miên những chuyến đi. Trần Ðức, Nguyễn Kim, Xuân Nghĩa … tổ chức những chuyến đi có tính cách …trình diễn. Ði Bordeaux, đi Ý, đi Anh và đi Bỉ. Ði đâu, nhóm chúng tôi cũng được giơí thiệu là sắp về quốc nội! Nguyên tắc bảo mật đáng ra phải giữ bí mật thì chúng tôi được dùng cho mục tiêu đánh bóng lại tổ chức.

Ở Ý, Trần thanh Các khẳng khái từ chối hợp tác với Trần Ðức và Nguyễn Kim. Trong những buổi tranh luận, Các bạnh hàm nhắc lại vụ chuyến tàu dụng cụ ý tế và thuốc men của đảng Dân Chủ Thiên Chúa Giáo Ý Ðại Lợi bị gởi ngược lại vì không có người nhận ở Thái. Các đanh giọng:
- Ra là mấy anh lừa chúng tôi. Lừa cả công trình bao năm chúng tôi vận động đảng Dân Chủ Thiên Chúa Giáo Ý vào cuộc. Tụi tôi đâu như mấy anh, vận động dễ dàng bằng cái mồm trí thức. Chúng tôi vận động bằng cả đời sống lao công của chúng tôi này …

Vừa nói, Các vừa nắm bàn tay lại đấm ngực mình thình thình.

Ấy là lần đầu tiên anh em gặp nhau, Trần thanh Các không mời anh em trong đoàn ở lại. Xe quay mũi, xuyên đêm vượt hầm Alpe về lại Pháp. Trước khi xe rời khuôn viên ngôi nhà cửa thấp lè tè của Các. Anh bước ra sân, vỗ vai tôi ra hiệu tách nhóm để nói chuyện riêng.
Các nghẹn giọng:
- Biết là không cản được em. Nói gì giờ cũng bằng thừa…
Các chợt dưng im bặt. Tôi cúi đầu xuống, biết là Các khóc! Tôi rất sợ tiếng khóc của đàn ông.

Ánh đèn xe quét ngang chỗ chúng tôi đứng. Các vẫn bất động, ngửa cổ ngẩng hẳn mặt lên bầu trời đầy sao . Tôi cố gắng nắm tay lại trong tư thế bái chào của anh em võ Việt, nghẹn giọng vừa đủ hai người nghe: « Lạy Anh, em đi! »

Tôi quay lại xe Trần Ðức, Văn đã ngồi gọn đợi ở băng sau. Xuân Nghĩa ngồi cạnh Ðức Tường. Tường lái. Xe lăn bánh qua cổng. Bóng Các vẫn bất động, bên cạnh là lao xao những tiếng chào của những anh em ít thẩm quyền.

¤


1985, mùa Hè


Con gái ông Xứ bộ trưởng X.113 Pháp có người lấy chồng. Ðám cưới mộc mạc làm tiệc ở một khu vườn rộng có rất nhiều cây hạt dẻ. Thành phố nhỏ gần Limoges. Nhà vườn có một giải hồ rất rộng với nhiều hoa súng. Trên tấm xuồng con, tôi ngồi chèo phía sau, phía trước là Võ Sĩ Hùng. Ra giữa hồ Hùng đăm chiêu bỏ lơi mái chèo.

Chúng tôi là những người chuẩn bị về khu chiến, bỏ lại những hào nhoáng nơi xứ tạm dung. Tôi ra đi không có gì luyến tiếc vấn vương vì mới sống trên đất này tròm trèm ba năm, trong khi Hùng và Văn thì không vậy. Hùng đến Pháp những năm 1977, 1978. Hùng thành công với một võ đường nhỏ ở Bordeaux. Hùng có vợ và hai con. Vợ mới chia tay.

Tôi im lặng chèo một mình, vừa chèo vừa cố bẻ lái tránh những giề hoa súng đan dầy trên mặt nước. Tiếng Hùng.

- Nhiều phần trăm là Thành sẽ phải ở lại.

Tôi hơi chựng người. Khẽ nghiến răng không đáp.

- Anh nghe loáng thoáng là như vậy... Có lẽ tại em biết nhiều chuyện quá.
- …
- Buồn nhỉ … Còn có hai đứa đi. Văn thì nó hiền quá! - Hùng độc thoại.
- …
- Thành này - Tôi dừng hẳn tay chèo. Hùng vẫn nhìn ra phía mặt hồ rộng, không quay lại nhìn tôi - Anh có hai đứa nhỏ. Mẹ tụi nó bỏ anh rồi … Nếu sau này anh không còn, mà em có gần tụi nó… em để ý dùm anh …
Giọng Hùng đặc lại, như có những sợi nhựa mít bám chung quanh.

¤

1988 cuôi năm

Ðỗ Nhơn đi xe lửa từ Kobenhagen sang Paris. Anh em gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Giữa con phố Choisy lổn nhổn người châu Á, Nhơn ngồi thọt lỏm trong một góc quán, tay xoay xoay ly cà phê đen đặc quánh. Nhơn cứ nhìn tôi rồi lại nhìn ra đường, ý như chờ tôi dẫn dắt câu chuyện, một câu chuyện đã ồn lên mấy tháng nay về tin thảm tử của thủ lĩnh cùng hàng trăm anh em ở Lào. Mãi không thấy tôi lên tiếng, Nhơn trầm giọng.

- Ðã có tin của Hùng!

Tôi như bị điện giật.

- Hùng nào?
- Trần Hùng! Trần quốc Hùng!
- Hùng về từ Svenborg?
- Ðúng.
- Bắt? Tù? Chết? - Tôi hỏi dồn.
- Sống!
- Tin từ đâu?
- Chính thư Hùng. Tay Hùng viết!
- Tù sao viết thư được?
- Không, đã xong tù. Chưa đến một năm?
- Lạ nhỉ? Không lẽ làm phản? Mà sao Hùng có thể phản được?
- ....
- Có tin của người khác không?
- Chết và bị bắt hết ! Gần hai trăm! Ông Minh cũng chết!

Tôi lặng người, hỏi rất khó khăn.

- Huỳnh Tiếng thế nào?
- Chết!

Mắt tôi cơ hồ như nhòe đi. Hình ảnh những đứa con của Tiếng và người đàn bà chân chất gốc Trà Vinh vào ra trong một mái nhà lạnh giá xứ bắc Âu như trùm lên hết cả tâm trí. Giọng Nhơn vẫn đều đều.
- Có hỏi bên trung ương. Trung ương nói là tin vơ vẩn, sạo sự!
PVT Đan Mạch 1985. Vợ con Phục quốc quân Huỳnh Văn Tiếng (tuẫn quốc trong chiến dịch ĐT 2, 1987 Nam Lào)
¤

1993 Phú Yên

Tiếng hét của Thố giữa trưa làm tôi chồm dậy. Thố hay vậy. Anh em bảo là do Thố bị thần kinh căng thẳng và do bị tẩn nhiều trận bởi lũ an ninh VC. Tôi không tin lắm.
Thố bằng tuổi tôi. Khi mới vào trại tù này, gặp Thố ở nhà 2A, tôi nhận ra ngay nét mặt Thố rất quen thuộc. Ðến khi Thố xác định mình là Việt Tân ở Thái về thì tôi không còn nghi ngờ gì nữa, tôi hỏi:

- Nhớ Võ Tuấn không? - Thố đứng khựng lại nhìn tôi, tay vẫn cầm cái chén và đũa vừa rửa xong bên bờ giếng - Ủa … mà sao biết tui quen Võ Tuấn?
- Tôi có đi với Võ Tuấn nhiều ngày ở Hà Lan và Ðan Mạch!
- Mà sao anh biết tui … quen Võ Tuấn?
- Hình anh chụp bên cạnh Võ Tuấn, tay cầm khẩu AK, miệng cười không lẫn vào đâu được.
- Ừa, bị tui mất gần hết răng rồi mà! -- Thố bật cười, vừa cười vừa hỏi tôi.
- Bộ cũng vê tê hở?
- Không, tui ra từ 89. - Mắt Thố như hụt hẫng.

Ba ngày sau, dưới một gốc cây dừa nghễu nghện trong sân khu cách ly nhà 2, trại A20 Xuân Phước - Phú Yên, tôi hỏi Thố về hai người tình nguyện nhập nội, vào chiến khu từ Pháp.

- Chắc anh biết Quảng Văn?
- Văn làm trong Đài phát thanh Việt Nam Kháng Chiến, phụ cho Hoàng Nhật.
- Hoàng Nhật trưởng đài à?
- Ổng như sếp mọi chuyện. Dịch thuật này kia ổng làm hết?
- Tính Hoàng Nhật thoải mái với anh em không? - Thố khẽ lắc đầu, giọng như xa vắng đi một chút.
- Không. Ổng xa cách anh em! Gần như cô độc.
- Ổng từ Mỹ về à?
- Không, Nhật!
- Tướng pháp sao?
- Lùn … Mà chả giỏi lắm, nghe bảo tiếng Anh tiếng Pháp tiếng Nhật chả đều giỏi!

Tôi băn khoăn nghĩ đến Văn. Văn tính tình nhu nhã, tướng người tầm thước. Thích vẽ và đúng là mẫu người của nghệ thuật. Làm việc chung trong bối cảnh chiến khu tù hãm như vậy, với một người chỉ huy khô khan như vậy … thật sẽ là rất khó khăn cho Văn, một cánh chịm bay của núi cao sông rộng.

- Anh có nói chuyện với Võ sĩ Hùng không?
- Không, lệnh cấm bất thành văn. Tụi tôi là lính tráng , đóng vòng ngoài. Mấy ổng là tham mưu chỉ huy, ở vòng trong. Nguyên tắc là không nói chuyện.
- Hùng giữ nhiệm vụ gì?
- Bảo vệ vòng trong đài Phát Thanh ở U bon.
- Anh biết Trần Hùng về từ Ðan Mạch không?
- Ông Thiếu uý Dù?
- Chính hắn.
Thố buồn buồn "Ổng gần như thả trắng, giam đâu gần năm gì đó..."
- Anh nghĩ sao về Hùng Ðan Mạch?
- Khó à nghen...

Thố tần ngần.

- Có lẽ tụi tôi không biết nhiều những sự tình bên trong, nhưng nhìn ông Hùng ấy, biết ngay là người bất mãn đời sống chiến khu!
- Sao nhận ra được?

Thố chậm rãi.

- Tụi tôi cũng muốn biết ở bên ngoài. Nên mấy anh ở bên ngoài về tụi tôi quý lắm. Có điều lạ là những người từng là sĩ quan VNCH ấy, vào Khu đều phải nằm dưới quyền mấy ông nhỏ tuổi bên bộ đội (VC)!

- Hùng Ðan Mạch cấp gì?
- Ðâu … Tiểu đội Phó!
- Trời! - Tôi kêu lên.
- Huỳnh văn Tiến cấp gì?
- Phó cho một anh bộ đội, dưới quyền cả Ðinh văn Bé. Nắm cỡ trung đội …
- Hai người ấy trong khu thân nhau không?
- Ai?
- Hùng Ðan Mạch và Tiến Ðan Mạch!

Kháng Chiến Quân (KCQ) Trần thiện Khải - ảnh tư liệu của Phạm văn Thành
Thố lại trầm ngâm trước khi trả lời.

- … Có một lần tôi biết mấy ổng cãi nhau. Nội dung ấy tôi không nói lại với ai. Tôi biết, nội dung ấy đến tai Khánh (tức Trần thiện Khải) hay Hoàng Nhật (tức Ngô chí Dũng) chắc chắn ông Hùng bị dựa cột!

Tôi cố dùng tròng con ngươi để quan sát ngang nét mặt Thố trong khi mặt vẫn nhìn về cùng một phía với Thố. Tình tiết Thố đang nói là cực kỳ quan trọng đối với chúng tôi. Vì nó liên quan đến danh dự của một thành viên Ðông Tiến Âu châu tình nguyện rời bỏ xứ sở tự do no lành để xâm nhập với chí nguyện phục quốc tại nội địa.

- Họ cãi nhau?
- Ừ! cãi nhau trong tiếng nghiến răng!
- Nghĩa là gằn từng tiếng?
- Ừ, … đù mẹ đù cha luôn!

Tôi im lặng, mường tượng lại chuyến về của Trần quốc Hùng. Khi ấy, 7/1985 trước lúc lên máy bay bay về Nhật. Hùng nói với Ðỗ Nhơn và Nguyễn Khảm: «Tôi về, chỉ viết thư ra khi đặt lòng bàn chân vào được đất Mẹ. Khi không có thư từ của tôi, nghĩa là Chiến khu chỉ quanh quẩn ở Thái, không giống như đang tuyên truyền …».
Suốt từ 1985 đến 1988 không có bất cứ lá thư nào của Trần quốc Hùng, trong khi Nguyễn đức Thắng về từ Hamburge viết rất nhiều, tả nhiều cảnh lâm ly tình quân dân cá nước trong chiến khu đất Mẹ (!).

Nguyễn đức Thắng, Hamburge, tháng 12/1984

Nguyễn quảng Văn cũng viết vài ba thư, nội dung kể chuyện gặp dân lành VN trong những lần công tác. Huỳnh Tiến cũng vài ba thư.
Tình cảnh ấy của anh em Ðông Tiến Âu châu lớp đã về chiến khu đã làm tôi suy nghĩ rất lung trong những năm 1986, 1987.

- Hùng nói: «Ðù má! Ba láp ba sàm!.. » - Thố kể chậm rãi, mắt lơ đãng nhìn theo mấy đầu tầu dừa đang phơ phất - « …Tụi nó sạo ke không, tui chịu không được …»

- «Không có làm cho có … Ðù má! Hết đường lui rồi! Chỉ còn đi về phía trước …». - Thố kể lại lời Huỳnh Tiến.

- «Huynh đệ chi binh thì không lường gạt nhau, tui sẽ quậy …»

- «Mày quậy, tao giết mày trước ai hết …».

… Lời kể về cuộc đối đáp mà Thố nghe được giữa hai người cựu sĩ quan VNCH cùng gốc gác Trà Vinh, cùng đi vượt biển trên một con thuyền, một là Thiếu úy Dù, một là Thiếu úy Thủy Quân Lục Chiến đã bỏ gần nửa bàn tay lại trên bờ thành Quảng Trị năm 1972 ……là một bản vẽ mộc tả chân bộ lòng rối bời của đám chúng tôi. Những thằng tình nguyện bỏ xứ người chỉ với một khát khao được thực sự chiến đấu cho Tự Do của dân tộc ngay trên đất Mẹ.

Cả hai có mặt trong cuộc xâm nhập tháng 7 năm 1987 theo chỉ vẽ của Lê Phú Sơn. Ông Minh tin tưởng Lê Phú Sơn đã lập xong căn cứ trong nội biên Pleiku và quyết định tha bôi bồ đoàn gần hai trăm mạng người xâm nhập vượt Mekông băng ngang đường 9 Nam Lào để hướng về đất Mẹ.
Con đường đã được giăng kín bẫy đợi của Quân khu 9 bộ đội cộng sản Việt Nam!

Huỳnh văn Tiến(4) chết vì trúng hỏa tiễn cá nhân.

Trần quốc Hùng bị bắt trên đường bỏ ngũ vượt thoát trở lại Thái lan.

Hoàng Cơ Minh tự sát sau hơn 40 ngày bị ruồng vây nhằm bắt sống!

Gần hai trăm. Lớp chết lớp tù đày!!!

Hơn 10 năm sau, những cái chết ấy mơi được đề cập công khai ở hải ngoai bởi hai ngươi tù trục xuất. Tổ chức Việt Tân vẫn lạnh lùng chối bỏ và tận tình dùng sở trương truyền thông để bôi bẩn, bịt miệng những người làm công việc công bố!!!

¤

Ông Ngô Tỷ đã mất một đoạn xương hàm, nói năng rất khó khăn.Năm 1999, tôi tìm gặp ông tại San Francisco vì biết ông là căn cứ trưởng căn cứ 84 của Việt Tân tại Ubon trong nhiều năm. Ông người Sóc Trăng, sanh khoảng 1955.

- Anh Võ sĩ Hùng giúp cho tụi tôi trốn khỏi cứ 84(1). Tôi và nhóm anh em Phan Hoàng Lê đi thoát thì được tin anh Hùng bị giết chết trong nhà máy đèn(2).
- Ai ra lệnh giết?
- Chắc chắn là Hoàng Nhật.
- Tại sao các anh muốn trốn đi?
- Chống gì nữa mà chống! Tiêu hết rồi! Giữ tụi tui ở trỏng hoài làm gì?
- Khi anh đi ra được trại Panat Nikhon rồi, họ có làm khó dễ gì không?
- Trời! Thấy mẹ luôn! Giờ tới đây rồi còn sợ!
- Ai giúp các anh đi định cư?
- Mấy ông cha cố!
- Khi anh đi, anh Quảng Văn còn trong đó không?
- Còn. 90 mấy ổng mới chạy vào Panat Nikhon. Ông Thắng(3) với ông Quảng Văn.
- Anh nghĩ gì về anh Võ sĩ Hùng?
- Ảnh là một võ sư anh hùng. Không có ảnh, tụi tui chết ngắc hết rồi. Ảnh chết cho tụi tui sống! Chiến khu 89/90 không còn người anh hùng. Toàn đám gì đâu không hà …

¤

Trại tù Trung ương 5 Thanh hóa một buổi sáng xếp hàng xuất trại, năm 1996.

Bình thường đội chính trị từ A20 xuất sau cùng, xếp hàng trong khu riêng và ngồi đợi khi tù hình sự và đội «quá đà» xuất hết, đội chính trị A20 mới đi ra sau cùng. Khi về cũng về trước tiên, không lẫn chung với các đội tù khác.

Có một ngày bỗng nhiên sự bình thường ấy bị đảo lộn. Ðội tù từ A20 ra sân chung xếp hàng, có khoảng cách hai sải tay cách biệt đối với các đội khác. Vô tình, đội "quá đà" hôm ấy lao động xây dựng trong trại, nên hàng xếp khá gần với đội chính trị từ A20. Lập tức thuốc rê được ném sang nhau.
Nhìn các anh em Việt Tân trẻ măng, đen đủi đầu trần giữa hàng ngàn chiếc nón cối, nói giọng miền Nam lạc lõng giữa bạt ngàn tù hình sự...lòng tôi dậy nên nhiều cảm xúc. Quản giáo đứng sát giữa hai đội nên trao đổi không được gì, chỉ qua lại bằng mắt. Hai tháng trước, tôi có tuồn cho anh em hai bịch thuốc lá, ngay hôm sau, ba đứa bị lôi vào buồng cùm!
ảnh KCQ Đào Bá Kế rất hiếm tìm thấy trên Net. Ảnh trái (già hơn, tức là gần thời điểm hiện nay -2014- hơn) là từ 1 bài viết trên Blog của Phạm Hoàng Tùng (cựu KCQ "mặt trận"). Ảnh phải là từ 1 tờ báo mạng của VC, đăng ảnh và đi bài viết về Đào Bá Kế tháng 12/2007  -sưu lục, làm lại và chú thích ảnh by Admin
Những anh em trẻ tỏ vẻ rất coi thường Ðào Bá Kế(5). Tôi cất tiếng hỏi mấy em ngồi khá gần.

- Biết Văn biết Hùng ở Pháp về không? - Những cái đầu gật liên tục, mắt sáng lên. Ðào Bá Kế lớn giọng hỏi tôi, như kiểu lấy oai phong:

- Biết Trần Ðức không?

Tôi chớp ngay thời cơ khi thấy người quản giáo cũng có vẻ muốn nghe sự trao đổi này. Tôi hỏi thay vì đáp.

- Biết Võ sĩ Hùng không?

- Tao bắn thằng Hùng chứ ai! Thằng phản bội!

Tai tôi choáng ù! Quay hẳn người lại. Ðào Bá Kế cách tôi ba hàng tù, xéo chừng năm thước. Mặt mũi đã quắt queo. Bộ áo tù rộng thùng thình. Cơn giận vừa bốc lên đầu như gặp thùng phuy nước lạnh, tôi nắm tay lại, nghiến răng để không bung ra câu chửi tục. Bên hàng tù «quá đà» có giọng miền Nam cất lên «…ảnh bị xử tử! »


Pham văn thành
Paris 17.6.14

===============
Chú Thích:

1- Đài Phát Thanh Việt Nam Kháng Chiến
2- Máy phát điện.
3- Nguyễn đức Thắng, cựu Sinh viên Sĩ quan Cảnh Sát Quốc Gia, người gốc Gia Kiệm, từ Hamburg/ Ðức về chiến khu Việt Tân năm 1984
4- Cũng có nơi ghi Huỳnh quang Tiến hay Huỳnh văn Tiếng
5- Cựu Thiếu úy Dù, bí danh Trần Quang Ðô, trưởng nhóm xâm nhập Ðông Tiến 3, đội trưởng đội «quá đà» Trại 5 Thanh Hóa (trại tù của cộng sản)


=========================
Admin: trên đây là bài cùng Title đã post lên Facebook Phạm Thành June 18, 2014 at 02:51 AM (ở đây: https://www.facebook.com/notes/774920832539721/

Franfurt 1985 Nguyễn Kim (Hườn) vest trắng. Kỹ sư Nguyễn Quảng Văn cạnh Nguyễn Kim, cạnh Nguyễn Quảng Văn là Võ Sĩ Hùng, bị xử tử tại chiến khu Ubon 89/90. Ngoài cùng (trái) là Phạm văn Thành.

Phạm văn Thành (đứng, ngồi - áo jean Võ thanh, giữa Võ Sĩ  Hùng và Nguyễn Quảng Văn 8.1985 tại nhà Nguyễn Ngọc Đức (Lý Quảng..)
9.1985 buổi dã ngoại sau cùng vớí võ sư Bordeaux /Võ sĩ Hùng (đứng) và kỹ sư Nguyễn Quảng Văn (ngồi khoác khăn), Phạm văn Thành ngồi giữa
sáng 10.9.1985...đi vào bí mật. Từ trái: Nguyễn ngọc Danh (Tổng Thư ký Hội Chuyên Gia, Ủy viên cấp khu Âu châu VT), Võ thanh, Kỹ sư Nguyễn Quảng Văn (giữa), kế Nguyễn Quảng Văn là Võ sư Boerdeaux /Võ sĩ Hùng kế Võ sĩ Hùng là Cao Văn nguyên Trung tá (hay Thiếu tá?) BĐQ / VNCH
đêm từ biệt, chén rượu biệt ly đưa ngươì vào vùng sinh tử (10.9.1985 Antony/Pháp), từ trái qua: Phạm văn Thành, Võ sĩ Hùng, Cao Văn
Thay vì đi vào bí mật, họ đã được đưa đi "trình diện" cơ sở Bỉ và Hà Lan để ..."củng cố tinh thần hai cơ sở Hà Lan, Bỉ ..."!!!Thậm chí gặp gỡ giớí báo chí Bỉ quốc...
Diễn Đàn Công Luận 7/1999 San Jose với Ngô Tỷ (nguyên hạ sĩ quan Thiết Giáp VNCH, Sóc Trăng, Cứ trưỏng Cứ 84 UBON/VT 1986/88) ...

...Bạch hóa vụ xử tử Võ sư Võ Sĩ Hùng (bởi MT/VT 1989/1990)
========================

Admin: đây là bài cùng Title đã post lên Facebook Phạm Thành June 18, 2014 at 2:51 AM (ở đây: https://www.facebook.com/notes/774920832539721/)

=============================

Dưới đây là All Comments của bạn đọc fB Phạm Thành tính đến ngày August 8 2014 at 8:52 PM



  • Người Sài Gòn Hồi còn tuổi đôi mươi, trong dòng nhạc 'đỏ', hình như con chỉ thích có 2 bài: "Những nẻo đường phù sa" & "Hãy yên lòng mẹ ơi" See Translation
  • Anh Nguyễn Nhạc đỏ thích nhất bài: đoàn giải phóng quân tuột quần ra đi.....See Translation
  • Ba Hai Huynh Hồng Thuận d0a6u rồi em, ra làm dư lơn viên của V---ẹm Tân đi chứ ! Ghê tởm quáSee Translation
  • Ngọc Tuấn Huỳnh Tôi gặp Đào Bá Kế trong lúc anh bất mãn tận cùng, sự tuyệt vọng đã làm anh mất hết lòng tự trọng, nhưng trong sâu thẳm vẫn còn chút gì đó mà tôi có thể gần anh đó là lòng tin vào gia trị tự do-dân chủ.See Translation
  • Ngọc Tuấn Huỳnh Cám ơn anh Phạm Văn Thành về bài viết này...See Translation
  • Phạm Thành Cảm ơn anh Tuấn . Thực lòng thì tôi rất tiếc đã không có cơ hội gần gũi được anh Đào Bá Kế . Tôi đã rôi vào "cảm giác bật ngửa "...khi đêm/sáng đầu tiên bị dẫn vào Trại 5 buồng 1 K A . Khi nghe đám hình sự nhắc đến tên Trần quang Đô , vì đây là ngueowfi tôi chủ ý tìm từ ngày xâm nhập VN . Tìm vừa là do tình chiến hữu , vừa là muốn gỡ ra đám dây nhợ bùi nhùi của sự kiện Đông Tiến 3 . Một sự kiện mà anh em có tìm hiểu kỹ lưỡng về tổ chức VT đều hiểu là hành vi Giết Người Bịt 8Miệng ... nhằm che lấp THỰC TRẠNG Đã HOÀN TÒAN BẾ TẮC CỦA CHIẾN KHU UBON 1989 .
    Khi nhóm 10 người chúng tôi bị đày ra trước ( các anh bị đày ra sau khoảng 3 tháng ) , nhà 1 nữ (là khu giam cách ly 10 người ) đối diện vơdi nhà 1A , là nơi có giam đội " quá đà Đào bá Kế " . Tôi đã rất thất vọng chứng kiến những csrnh khúm núm của anh Đào Bá Kế đối với hàng ngũ giám thị . Tôi tính tình bỗ bã ra sao thì anh đã biết rõ rồi , tôi không dấu thái độ coi thường của mình với anh Kế .
    Nhưng rồi thời gian qua đi , cuộc sống bắt mình phải lớn khôn thêm từng ngày , sự nhận định về anh Kế trong tôi cũng có phần khác đi . Cảm giác bị bội phản chắc chắn trong anh Kế đã rất lớn , đưa đến thái độ anh sống không còn cần phải giữ gìn .
    Có rất nhiều điều tôi muốn hỏi anh Kế để phăng ra một ẩn số bí mật , nhưng chắc chắn sẽ không thể làm công việc ấy bằng ... điện thoại !

    Những ngày cuối cùng của năm 1999 , tôi đã rất mừng khi biết tin các anh chuyển trại về Nam Hà , và đội quá đà được sống chung với anh em a20 . Với tôi , một cơ hội để đào xới chân tướng Đông Tiến 3 ( mà lòng tôi luôn đau đáu việc giải mã )... tôi đã không có may mắn có mặt chung với các anh.
    Khi nhìn tâdm hình anh chjup chung với anh Sương và hai người ĐT 3 án trọng án trước khi rồi trại Nam Hà , lòng tôi đã dậy lên chập chùng những suy nghĩ . Nêdu tôi được sống với các anh em đó , chắc chắn bí mật Đông Tién 3 đã được giải mã ...

    Giờ này chúng ta đã luống tuổi rồi . Chỉ còn mong sao lớp trai tráng chúng sẽ đi được một cách thênh thang trên con đường vạn dặm còn lại .
    Mong anh giữ sức khỏe. Kính .
    See Translation
  • Ngọc Tuấn Huỳnh Khi anh Thành và mấy anh em hải ngoại bị tống xuất thì VC dồn chúng tôi vào với nhau, sau đó chuyển đi trại Nam Hà, ở Nam Hà tôi thấy anh Đô suy sụp quá nên chìa một bàn tay ra để kéo anh về. Anh Đô rất cảm tình với tôi vì trong lúc các anh em khác gần như cô lập anh thì tôi lại đến với anh để dùng mối quan hệ thân tình làm anh bớt cô đơn và bớt sai lầm hơn. Những ngày sống bên cạnh tôi anh rất khá, không còn khúm núm trước cán bộ như trước nữa vì cái tập thể A20 thì anh biết rồi, toàn những tay "vọc trời , khuấy nước" như Võ đình Thụy, Phan Văn Bàn, Dương văn Sỹ, Trần nam Phương v..v. Sống trong một tập thể như vậy nên anh Đô cũng thay đổi, và trong hàng ngũ VT đã xuất hiện những tay rất cứng như Phan văn Mỹ, Lê văn Tiến. Anh Đô kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện nhưng đây là chuyện nội bộ của VT nên tôi "quên nó đi". Con người bị ảnh hưởng ngoại cảnh rất nhiều, anh Đô cũng vây, anh đã tốt lên khá nhiều so với lúc bị cô lập ở trại 5 Thanh hóa.See Translation
  • Phạm Thành Thật mừng khi biêdt thêm những chi tiết lienbquan mật thiết tới anh em chúng ta . Vâng , Mỹ lúc ở Trại 5 tôi đã biết được chí khí của ổng . Khi ấy ,những liên lạc của tôi vơdi nhóm ĐT 3 đêu qua Phan văn Mỹ . ..
    Khi còn ở a20 , có lần anh Bích (pilot
    e/huế/ ghita/ đội 12...) có mắng tôi rằng " Em chơi chi ba cái thứ giết người , giết anh em đồng đội ...) dù anh Bích có mắng , tôi vẫn không thể bỏ được anh em của tôi một thời ...
    Thòei gín đã trôi qua 20 năm trường ... giờ người sống cũng đã hai thứ tóc, kẻ chêdt thì đã ra tro bụi , những sự thật cũng phơi dần ra ánh sáng để làm thành bài học vô giá cho lớp đàn em .
    Ước mong chúng ta cũng chân cúng đá mềm được cùng lớp trẻ đang làm cuộc xông pha ...
    See Translation
  • Nguyễn Vũ Bình Em ở Ba Sao có ở cùng với mấy người anh Tuấn nhắc tên: anh Thụy, Phan Văn Bàn, Lê Thiện Quang, Trương Văn Sương, Lê Văn Tiến (Tiến què, Đông Tiến 3). Không có ở cùng anh Đô, chỉ nghe nóiSee Translation
  • Phạm Thành Anh Bình . Đông tiến 3 an ninh họ dấu rất kỹ bgoafi trại Thanh Liệt ( thời có ông Nguyễn chí Thiện ở trại này . Chính ông Nguyễn chí Thiện có một lần nói với tôi :"Họ tệ thật ! Tôi đã nói rất rõ về những anh em ấy ở Thanh Liệt ... nhưng họ không một lần hỏi lại ..."

    Từ Thanh Liệt , sau một cuộc tương tàn kinh khiếp . An ninh chia ra làm hai tốp , một trong hai tôp đó về Trại 5 .

    Những người anh nhắc tên đã mất hai . Anh Sương thì chắc hẳn anh đã biết rồi. Người thứhai làm cho chúng ta bất ngờ ,đó là anh Lê Thiện Quang ,một người có thể lụec và ý chí rất đậc biệt nguteen quán Thừa Thiên .
    See Translation
  • Ngọc Vàng Lê Ngô Bích sau khi về có gia đình, hiện nay làm nghề nuôi cá sấu ở quê nhàSee Translation
  • Nguyễn Vũ Bình Anh Tiến nói anh ấy là đông tiến 3, biết ông nguyễn kimSee Translation
  • Ngọc Vàng Lê anh chung hết án cho mấy thằng ma trơi nầy, hết án tại đầm đùn trại 5 Thanh hóa không có chuyển qua Nam hà đó củng là điều thiếu sót 19/20 năm đăng đẵngSee Translation
  • Phạm Thành Không anh Vàng . Anh Ngô Bích là đội trưởng đội 12 trọng án , người Phú Yên nedu em không lầm . Anh Bích pilot là người gốc Huế , chiếu nằm bên cạnh thày Mai đắc Chương và Văn đình Nhật (nhà 3a,trực sinh Lê văn Triệu ,gác đêm Lý Hổ và giáo sư Đào Đăng Nhẫn ,gíao sư Nhẫn là ta mua chỗ để làm ổ truyền tin ...). Anh Bích pilot bướng hơn anh Ngô Bích rất nhiều , đàn hay , hát rất họp gu vơdi một anh cũng người Huế , giáo sư Pháp văn. Anh Bích pilot hình như là họ Trịnh .
    Anh Vũ Bình . Vâng , chắc chắn là Lê Tiến phải biêdt ông Kim . Ong Kim rời Hawait vào Ubon từ 1983. Trở ra năm 1985 nhưng vào ra khá thường.
    See Translation
  • Ngọc Vàng Lê đúng rồi, Ngô Bích đầu hói ĐTr 12, Trịnh Bích ( không quân) mặt lưỡi cày tướng cao, cã 2 có ở chung với mìnhSee Translation
  • Ngọc Vàng Lê Ngô Bích nuôi cá sấuSee Translation
  • Lê Đặng Ngô Bích là Đại úy - Địa Phương Quân - Tiểu khu Quảng Ngãi- Trịnh Bích Hạ Sĩ quan Không Quân Kỹ Thuật ở Đà Nẵng. T.Bích có ngón đờn Guitar Fernendo khá hay.See Translation
  • Ngọc Tuấn Huỳnh anh Thành ơi , anh Lê Thiện Quang mất rồi à, ở nhà hay ở trong tù, tôi không biết tin gì hết..thật đáng tiếc.See Translation
  • Phạm Thành Oh , anh Lê Đặng tới rồi ! Thiếu Nguyễn Thanh Khiết là đủ bộ A20 fB . Vâng , đdúng là anh Trịnh Bích rồi . Ngọc Tuấn Huỳnh , vâng , anh Quang mất rồi anh Tuấn . Mất năm rồi . Mất ở ngoài . Thật bất ngờ. Thật buồn !
    Le Thien Trinh là em ruột anh Quang . Anh em a 20 có thể liên lạc để biết thêm chi tiết .
    See Translation
  • Ngọc Vàng Lê chào tất cả đại gia đình A20, tôi nhớ rất rỏ về hình dáng tướng đi từng anh em chúng ta, nhớ nhiềuSee Translation
  • Ngọc Vàng Lê anh em cho mình hỏi, lúc mình còn ở đầm đùn có anh BS Long chết thôi, sau nầy nghe anh Bảo giả, chú Trưởng và Đổ Hườn chết nửa mà chết ở đâu vậy, đầm đùn hay nam hà?See Translation
  • Phạm Thành Anh Kim LOng Đầm đùn ,Nguyễn Trưởng Đầm Đùn , anh Đỗ Hườn Nam Hà , Anh Nguyển văn Bảo Nam Hà ... ( ông Tuấn mang xásc ra được để còn đến đưọoc hôm nay ... đối vơí Phạm Thành này , là một phép lạ !!! ) .See Translation
  • Ngọc Vàng Lê Tuấn sống đươc nhờ vào ý chí chớ bộ tướng coi mòi không kham nổi sự trã thù của CS, tụi nó có hướng giết mình đó, nhờ vào sự đoàn kết của anh em, càng khó khổ chừng nào tính đoàn kết càng caoSee Translation
  • Phạm Thành Anh Vàng .Khi bị trục xuất khỏi trại 5 , em đã nghĩ là Huỳnh Ngọc Tuấn sẽ "đi " ! Em không ngờ người đi lại là anh Nguyễn Trưởng , vì dù là đã cụt một bàn chân , anh Trưởng vẫn còn rất cứng cáp ! Anh Tuấn là bị dính chưởng cú phổi của anh Nguyễn Kim Long , có lúc Anh Tuấn đã lảo đảo vịn tường mà đi !!! 

    Chúng ta đã có những lúc phải sống trong đáy vực của sự đau đớn ! Lặng lẽ ! Bất lực ! .. Nhìn anh em mình đi dần tới cái chết .

    ... tùe a20 ra , một ngueowfi Fulro đã bị dem vào C biệt gíam ở buồng số 2 ( em buồng số 1, Anh Sương số 3 . Anh Phạm anh Dũng số 4. Hoàng xuâm Chinh số 5 , Vũ đình Thụy số 7 , Ng Ngọc Đăng số 8 ...) . Người Fulro ấy tên gì em đã quên tên . Anh ta chết ở buồng 2 . Các anh ai nhớ tên không (người làm việc chăn heo cho quản giáo Sử đội Bếp , đã chém xẻ đầu Văn Đình Nhật lúc ở a20 ...)
    See Translation
  • Ngọc Vàng Lê nó tên Cà Tum, anh Trưỡng không biết mang chứng bệnh gì trong người hoăc trời đất xui khiến gì mà anh nói với tôi, chú Vàng lấy 50.000 mua thuốc hút hoặc thịt ăn đi tui sắp chết rồi bõ uỗng, anh là nông dân chân chất nhưng tinh thần rất cao, nghỉ đến anh là tôi bùi ngùi.See Translation
  • Ngọc Vàng Lê nói chung CS nó đã lựa những anh em cốt cán cho mình, CSVN nó sợ và đang sợ tinh thần Đầm đùn của chúng ta, không khuất phục, dũng cảm và dám làmSee Translation
  • Thái An Vu Anh Phạm Thành à! Anh còn có liên lạc gì với Nguyễn Đức Thắng ( người về từ Hamburg 1983) không? Nghe nói NĐT đã thoát ly khỏi MT Hoàng Cơ Minh??
  • Phạm Thành Đúng rồi . Ka S'Tum. Phải dành thời gian viết môt phiên khúc về chả mới được . Giai đoạn nhốt ở C ,Ka stum ngày được mở cửa hầm 2 lần để ăn cơm ngoài sân riêng . Ka stum hay ra đứng ở khung cửa sắt thông ra sân khu biệt giam , cách cửa buồng em khoảng 3 mét. 15 phút ăn cơm chỉ tiêu tốn có 2 hsy ba phut là lưng bát cơm biến mất rồi . Ra đứng ở cửa sắt nhìn lên Hang Lê Lợi cheo leo trên lưng chừng núi Mành .
    Phíacasn bộ chẩng biết kiếm được ở đâu những cái lon cá hộp , thịt hộp hai ba ngày lại vứt ra cssi góc sân khu biệt giam trước buồng em nâm ba cssi lon không ! Ka S Tum nhìn thấy nghĩ là em có đồ ăn ... đế vương . Xót lòng thạt nhiều khi KaStum hỏi xin mấy lần ! Tum không hề biết răng phần swn của em là phân ăn tiêu chuẩn 9kg . Mỗi khi tù bưng cơm , đều bưng của csr dãy vago để ở chiếc bàn đá trước cửa buồng em . Phần em là phần hẻo nhất ! Phần ăn của K stum là phần nhiều nhất , tiêu chuẩn 17kg. Tum là giam riêng chứ không phải gím kỷ luật .

    Ka stum sau đó rất ghét em . Ba bốn lần Tum chửi em rất nặng .
    ... Rồi Ka stum chết,nghe bảo là do các vong nữ làm ! 

    Buồn khi ký ức lần mò trở về .
    See Translation
  • Phạm Thành Bác Thái An Vu . Nguyễn đức Thắng nguỷen trưởng Cuộc Cảnh Sát Quốc Gia . Ròei Hamburg 1984 vào chiến khu UBon, làm việc ở Nhóm Phát Thanh . 1990 Thắng và Văn thoát ra trại tỵ nạn Panat Nikhon rồi sau đó đi Cannada. Văn em còn có chút tin qua những anh em của Văn , Thắng thì không cụ thể . Sau 2000 có lác đác vài bsfi thơ của Thắng chạy trên vài tờ báo ngọi vi của VT.
    Trước 1990 em rất qusi Thắng , vì Thắng quê Gia Kiệm và vì chung hoài bão nhập nội .
    Sau 1990 tình csrm ấy mất đi , vì lật lại những tờ báo K Chién đọc lại những bài thơ Thắng đã viết. Tìm lại những bản copie thư của Thắng gởi về cho gí đình ở Hsmburg , thấy phảng phất một con người khác như kiểu chính trị viên.

    Sự im lặng của hai vị này trước hành vi coi đồng bsfo hải ngoaji như đống khoai sọ cumura tổ chức VT... cũng làm em không còn hứng thú tìm gạp lại .
    See Translation
  • Thái An Vu Cám ơn anh Thành về tin tức của Thắng. Thằng em nầy không phải là Trưởng cuộc Cảnh Sát đâu, NĐT chỉ là sinh viên Sĩ Quan Cảnh Sát chưa ra trường tới ngày đứt phim. Là một thanh niên đầy nhựa sống với lý tưởng quốc gia, nhưng vì chưa cặp nhựt được tình hình chính trị bên ngoài VT, nên Thắng rất trung thành với VT. Không biết thằng em nầy đã tỉnh ngộ chưa? Tôi biết cậu em nầy, là vì hàng xóm láng giềng ở Hamburg.
  • Phạm Thành Vâng bác Thái An Vu , cảm ơn bác đã cho em rõ thêm về Thắng .See Translation
  • Phạm Thành Bác Thái An Vu , em nhớ không lầm thì bác có nhiều hiểu biết về Mật Trận Kháng Chiến Liên Tôn thòei 1977 . 1978 ? Nếu em có lầm lẫn ,mong bác thúe lỗi .
    Bác ở Hamburg ,lại họ Vũ . Chắc hẳn bác biết nhiều về gia đình của Ng Đức Thắng ở Hamburg ( cũng họ Vũ ) ? 
    Badc có thể PM cho em , nếu có bhuwxng sự bác csrm thấy cần tế nhị . Kính bác .
    See Translation
  • Phạm Thành Có anh Vàng . Đó là một môn sinh của cánh Lê KimSee Translation
  • Thái An Vu Cám ơn các bài viết của anh Phạm Thành và anh Pham Hoang Tung về tình hình chiến khu Ubon của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh (tức Việt Tân) nhiều lắm, Qua hai ngòi viết của các anh, những nhân chứng sống về tội ác của băng đảng VT với những người đồng chí đảng viên của mình, để người Việt tự do có thêm tài liệu về cú lừa lịch sử của băng đảng Mafia nầy..
  • Thái An Vu Không đâu anh Pham Phạm Thành, tôi có biết về Mặt trận Liên Tôn không nhiều. Cha Vàng chính là thần tượng mà tôi đi tìm từ sau ngày 30.4.1975, có hai lần hẹn gặp mặt Cha Vàng, nhưng không thành vì sự bố ráp của csVN. Đến khi cha Vàng bị bắt thì tôi cũng tìm đường vượt biên. 

    Họ Vủ của tôi là tên FB, không phải tên thật. Tôi không có liên quan gì đến gia đình của NĐT và Vũ Thị Khiếu ở Hamburg, chỉ là những người đồng hương thôi.. Tôi là bạn của anh đứng ra thành lập Thành Bộ Mặt Trận ( có 3 chi bộ, mà NĐT là một chi bộ trưởng) ở Hamburg và vùng Bắc Đức. Chuyện của MT/Hoàng Cơ Minh thì không có gì cần tế nhị đâu, vì báo chí Hải Ngoại đã nói qúa nhiều rồi. 

    Ông thầy tôi là cựu Đại Tá Liễu , cựu Tổng Vụ Trưởng TV/HN/MTQGTNGPVN còn phải ôm hận tiếc núi vì giao duyên lầm tướng cướp. Đã vậy mà ông Liễu còn kêu gọi một số anh em của Đại Việt gia nhập MTQGTNGPVN trong giai đoạn đầu..thế mới đáng nói.
  • Phạm Thành Oh bác Thái An . Mong có ngày được gặp bác . Không hiểu sao , như có điều gì đó rất gần gũi ,mỗi khi trên trang fB của em nhạn được tín hiệu từ avanta của bác . Có lẽ em đã gặp bác ở đâu đó ...
    Hamburg em có nhiều kỷ niệm. Cả một chuyện tình rất buồn ...
    Cũng từ nơi ấy , em nhận ra chân tướng bọn quan lại VT là cực kỳ tầm thường ...
    See Translation
  • Thái An Vu Chắc chắn sẽ có dịp gặp nhau mà anh Phạm Thành! Rất quý mến!




0 nhận xét:

Post a Comment