Tuesday, April 29, 2014

A20 - Ánh lửa giữa đêm trường (1)

July 5, 2013


Tháng 10. 1994


An ninh trại đã chuyển toàn bộ đội 12 từ nhà 4 sang nhà số 2. Toàn bộ đội nhà bếp từ nhà 3 sang nhà số 1.
Trong nhà số 1 có những cá nhân tiêu biểu là ông Lê văn Sơn (thuộc Phật Giáo Hòa Hảo nhiều tuổi nhất), thượng tọa Tuệ Sĩ, tăng sĩ Nguyễn hữu Tín và tăng sĩ Lê Hiền.
Công giáo có linh mục Nguyễn Hiếu dòng Đồng Công Thủ Đức.
Từ Thái Lan về, lực lượng ông Trần văn Bá có Trương văn Sương, lực lượng của ông Hoàng cơ Minh có Đinh văn Bé và Đỗ Bạch Thố.
Hải ngoại có Lê Hoàn Sơn là người từ Pháp về cùng vụ với tôi.

Bên nhà số 2 là toàn bộ đội 12 và đội bệnh cùng đội Tăm Tre Mành, khoảng 110 người. Sát vách tường phía rìa trại là đội trưởng Ngô Bích (không phải Bích Pilot / guitarist/ Huế) nằm trên tầng trên, cạnh Ngô Bích là Trần nam Phương, sát vách chiếu Trần nam Phương là thiếu tá TQLC Võ Đằng Phương, đến tôi và đến Nguyễn văn Thoại (Nguyễn hay Đinh tôi nhớ chưa ra được) sát bên Thoại là Trần đức Hào. Đây là hai nhân vật đặc biệt tôi sẽ dành thời gian để viết kỹ lưỡng, hầu mong sẽ giải tỏa được những uẩn khúc cho hai người, cũng là một kinh nghiệm lớn cho đời tù cộng sản mà chúng ta đã hoặc đang, sẽ phải trải qua.

ảnh này đã được post vào FB Phạm văn Thành September 12, 2014, xin xem chú thích ảnh và All Comments về ảnh này ở cuối bài này

Trên nguyên tắc, đây là hai người được giao nhiệm vụ kèm tôi thật sát! Cũng là hai nhân vật mà mạng sống trở thành gang tấc trong thời gian nổ ra cuộc nổi dậy A20 tháng 10. 1994.

Trong buồng số 2 chia ra hai thái cực rất rõ rệt.

Nhóm Nguyễn văn Trung, Hoàng xuân Chinh, Trần Minh Tuấn …là nhóm sẵn sàng "nổ tung" bất cứ lúc nào.

Trần Nam Phương, Vũ đình Thụy và Trương Nhật Tân là những người cương quyết nhưng rất muốn giữ hòa khí với mọi người, không khuyến khích xảy ra căng thẳng giữa nhóm quyết chiến với nhóm …chủ hòa.

Tôi cảm thấy hết sức yên tâm với quyết định tuyệt thực tịnh khẩu khi nhận thấy các anh tự nhiên tự hình thành ngay tổ chức “Bảo Vệ Danh Dự Tù Chính Trị" mà Trương Nhật Tân kèm rất sát Hoàng xuân Chinh. Đây chính là hai cái đầu tổ chức mà một bên nóng một bên lạnh. Trung thì tôi không lo ngại, vì Trung nóng nhưng luôn quan sát chung quanh, biết tôi phật ý điều gì là anh sửa ngay. Đây là một người thuộc hàng dũng tướng nhưng đặc biệt, rất biết nhược điểm “Trương Phi" của mình. Trung với tôi là vai anh mà tôi sẵn sang tử chiến nếu ai đó đụng vào anh, ngược lại, anh dành cho tôi một sự nhún nhường đặc biệt: “mày còn trẻ, lại từng lăn lộn đánh đấm kiểu bất bạo động ở nước ngoài, ba cái vụ này tụi tao dốt, mày chịu khó đi đầu, tụi tao ắt biết phải biến chiêu theo …”. Nguyễn văn Trung là cựu sĩ quan biệt cách Dù trước 1975.

Nhóm chủ hòa đứng đầu bởi luật sư Nguyễn Chuyên và một ông cựu nhà báo họ Phạm. Nhóm này ở tầng phản dưới, góc trong cùng sát với tu sĩ Mai đắc Chương. Trên đầu nằm của nhóm này lại là Nguyễn văn Trung. Chắc chắn những bàn luận của nhóm này đã làm Trung “lộn ruột" cực kỳ. Những khi Trung ngồi trên chiếu, mắt đỏ rực nhìn sang tôi lắc lắc đầu… tôi chỉ còn biết cười méo xẹo!

Trần minh Tuấn thủ ngay cửa ra vào trên phản tầng trên. Vị trí này, dù ở nhà 3 hay nhà 4, nhà 1 …Minh Tuấn đều là “trấn thủ sa trường”. Và đây chính là con cọp đối với những nhân sự ăng- teen. Trần minh Tuấn có biệt danh là Tuấn điên. Là người còn sót lại của tờ Hợp Đoàn A20 /1984, quê Bình Định, là người trẻ nhất trong tập hợp “sản xuất tiêu thụ Hợp Đoàn", một tờ báo do cánh anh Vũ Ánh thực hiện ngay trong trại A20!
Trong nhà 2 nói riêng, toàn trại giai đoạn 1994 nói chung, không ai qua được “tuổi cùm" của Trần Minh Tuấn, Vũ đình Thụy, Hoàng xuân Chinh và Nguyễn văn Trung, Lê văn Thụ. Quá trình cùm kẹp ấy đã nghiễm nhiên biến những nhân vật này thành những huyền thoại của A20, tự nhiên khoác áo hàng tiên chỉ của “làng tù cổ đại Xuân Phước".

Phía dưới tầng nằm của Tuấn là …ông Phạm đức Khâm và một số vị của VN Quốc dân đảng, nằm xen kẽ với Michel Muôn, Moris Đỗ Hườn, nhà báo Phạm đức Hậu … đây là những người chọn thái độ "nín thở qua sông". Hầu hết đều đã rất sợ không khí có mùi tử chiến này.
Bên cạnh các vị này là tu sĩ công giáo Nguyễn Thế Hùng, một trong ba người còn lại của vụ án linh mục Nguyễn văn Vàng. Đây là người mà anh em đã nghi oan rất nặng cho anh. Là người được coi là “đớn hèn đầu hàng" khi ôm chăn chiếu rời hàng ngũ lúc bị đàn áp sáng 26/10/1994. Gần 20 năm qua, đây là lần chính thức tôi tiết lộ vai trò Hàn Tín của vụ tu sĩ đáng kính này. Nhờ ông và hai nhận lực già nua của phong trào kháng chiến Liên Tôn / LM Nguyễn Văn Vàng mà bản tin sau cùng của nhóm lãnh đạo hành động cuộc nổi dậy A20 được kịp thời đến với thông tấn quốc tế, ngay khi đoàn điều tra về các nhà tù VN của LHQ vừa đáp máy bay xuống phi trường Singapore...

Đào đăng Nhẫn vẫn là trực đêm nhà 2 để "rình rập" anh em. Lý Hổ đã chia ra bên nhà 1. Người gác đêm thứ hai của nhà 2 là một tù vượt biên còn trẻ, đây là người không nguy hiểm, cũng là người được sự chỉ dẫn của tôi khá nhiều trong đời sống tù.

Từ ngày 20. 10 tôi không còn được xuất trại theo đội 12 nữa. Hết "làm việc" với trung ương Hà nội ngoài nhà cơ quan lại phải “mần việc" với an ninh trại. Đại uý Lâm bên an ninh và một đại úy bên tư tưởng thay nhau "vần" tôi về các văn bản đã gởi ra? Ai gởi? Ai nhận? Khi nào? Nội dung ra sao? Viết lúc nào? Ai cung cấp thông tin cụ thể?

Dĩ nhiên tôi chẳng dại gì cung khai anh em mình. Còn việc nội dung thì …dễ ợt. Muốn tôi viết bao nhiêu bản tôi sẵn sàng viết. Mới đầu họ nghĩ ông Phạm đức Khâm …"gà" cho tôi viết. Thực cũng đáng buồn cười, vì bởi sự nghi ngờ này mà ông Khâm …dính chấu vào với đoàn 10 người đầu tiên bị ra Trại 5 cùng với tôi …bắt tội mất thêm mấy năm ông phải nhọc lòng kinh hãi.

Sáng 25 trại phải xuất hết, thậm chí những anh em cụt chân hay đau nặng cũng phải cáng ra khỏi trại. Nhà bếp đến ba bốn người hì hục mài dao. Buổi sáng trước khi các đội xuất trại, bản tin nội bộ của anh em đã được thông báo đầy đủ “đoàn điều tra về nhà tù VN của LHQ đã qua đèo Hải Vân từ ngày hôm qua …”. Nghĩa là giờ phút "long tranh hổ đấu" đã sắp diễn ra! Vũ đình Thụy đã vừa đi vừa lẩm nhẩm bài phát biểu bằng tiếng ăng lê. Cả Trung cả Chinh đều đã lảm nhảm những câu "tiếng nước lạ" một cách hết sức tự tin. “ĐM, chả tin mấy đứa thông dịch, anh em phải tự nói mới được". Nguyễn văn Trung vừa cột sợi dây luồn quần vừa lầu bầu. Phạm anh Dũng đã “kết tinh" những điều cần phải phát biểu chỉ trong ba phút. Thày Tuệ Sĩ ậm ừ: “Anh em làm được đấy…”

Bên các anh em chủ hòa ai cũng ngại chạm mặt với bên “chủ lửa". Thật tiếc là vài ngày trước đây, anh Võ đằng Phương đã hết án tù 10 năm, ra về (9 năm tù cải tạo, 10 năm tù vì thành lập đảng Cộng Hòa đệ tam trong tù Bình Điền, tổng cộng 19 năm tù).

Trưa, đội về. Không khí phấn chấn rõ rệt. Mùi thịt thơm bay ngào ngạt. Đội bếp “cày" cật lực. Năm con heo đi theo Bác trong ngày 25.

Nhưng phần ăn chỉ có …nước là có mùi thịt. Cơm vẫn chỉ một bát đầy. Rau muống vẫn vứt đống. Thịt lại được bày trong hàng ngàn chiếc đĩa sứ, đặt từng mâm nghễu nghện chung quanh trong và ngoài nhà bếp. Các màn mùng của đội tù nhà bếp được trưng dụng để mắc màn che ruồi bảo vệ các mâm thịt.
Đỗ bạch Thố đem từ bếp một chậu …tiết canh. Trên mặt chậu có đủ cả ngò gai và lạc rang cháy cạnh, đều mặt là những miếng gan cắt rất đều, chỉa những đầu nhọn khiêu khích. Thố bảo.

- Tiết quá trời. Mấy chả biểu đánh tiết canh cho mấy chả. Tui chơi luôn cả chậu luôn.

Tôi hỏi.

- Lấy chi làm nhân?

Thố xòe xòe năm đầu ngón tay mấy cái. Anh em cười hể hả rồi chia khắp mấy bàn chung quanh. Đã quá lâu mới ăn được bát tiết canh, ai cũng lộ ra vẻ thích thú.
Thố vừa ăn vừa nói với anh em.

- Coi như một cú khao quân. Biết đâu sau ngày mai, mỗi người đi một phương. . .

Buổi chiều trại lại "xuất quân". Khẩu hiệu được huy động "thực tập chống bão". Già trẻ đui điếc gì gì cũng đi ráo. Tôi vẫn không có danh sách xuất trại. Quản giáo vẫn nhắc anh Ngô Bích “Anh Thành phải ở nhà chờ làm việc". Buồng vắng ngắt chỉ hai người gác đêm và trực sinh. Giáo Đào kín đáo ái ngại những khi tôi đi qua đi lại trước cửa buồng tù.

Đâu chừng 14h30 thì an ninh vào tận chỗ tôi mời đi làm việc. Cả an ninh lẫn tư tưởng và trực trại cùng một quản chế. Hai người đeo sung đứng ngoài cửa buồng. Tôi đi ra ngoài trại, xuất cổng đi thẳng ra lối vẫn quen dẫn ra nhà cơ quan. Tiếng sĩ quan tư tưởng gọi giật tôi lại.

- Đi lối này anh Thành.

Ngạc nhiên vì bàn tay chỉ của sĩ quan Luận chỉ về bên tay mặt. Tay mặt là lối …dẫn vào khu chăn nuôi. Tủm tỉm cười, tôi hỏi.

- Mấy ông dẫn tôi đi chơi hay sao mà dẫn lối này?

Tất cả không nói, cũng không tỏ vẻ căng thẳng.

Đi chừng 250 mét, bàn tay đại úy Luận chỉ vào cánh cửa ngôi nhà lô của đội chăn heo! Tôi thản nhiên bước vào. Bên trong đã có bốn người súng dài ngồi sẵn. Trên mặt bàn gỗ tạp có ấm trà và mấy chiếc ly sạch.

Tiếng heo ủn ỉn éc éc bất giác làm tôi bật cười.

_ Thế này là thực tập chống bão ấy à?
_ …
_ Mấy ông có ai hút thuốc lá không?

Hai ba người đều cùng lúc thò tay vào túi. Tôi nhìn cấp bậc, toàn trung úy đại úy, hầu hết chẳng biết mặt người nào! Tôi cầm điếu thuốc Thái Lan của người gần nhất, cầm quẹt đốt thuốc rồi định bụng lê chân ra cửa. Người đứng gần cửa án ngữ ngay.

- Anh đừng đi ra ngoài. Chúng tôi có nhiệm vụ giữ anh ở đây.
- Tại sao? Sao lại là ở đây?
- Chúng tôi chỉ biết phải giữ anh.

Tôi lắc lắc đầu bảo «khó hiểu nhỉ», tiện thấy anh ta nói giọng Hà Nội nên tôi hỏi tiếp.

- Quê anh Hà Nội?
- …
- Hà Nội tháng này chắc đẹp lắm?
- Sao lại tháng này?
- Cuối tháng 10, mùa Thu. Mùa Thu Hà Nội thì hẳn phải là đẹp.
- Em chả biết …

Tôi hơi ngạc nhiên, tay này xưng em trong vô thức nhất thời. Có lẽ bị đụng vào nỗi nhớ nhà của anh ta, xúc cảm quên đi giới tuyến hận thù đang đằng đằng trước mắt, vì nguyên tắc, sĩ quan cán bộ trại giam luôn luôn giữ thái độ trịch thượng với tù, đặc biêt là tù chính trị lại từ hải ngọai về.

5 giờ chiều đi qua.
6 giờ chiều đi qua.
6 giờ 45 chiều đi qua. Màn đêm đã buông xuống! Anh em khác bây giờ ở đâu. Tiếng heo kêu nghe rát cả lỗ tai. Mấy tay bảo vệ đã cáu, làu bàu

- ĐM, bắn chết mẹ chúng mày bây giờ, eng éc eng éc! Điếc cả tai.

Tôi cười cười nói theo

- Bọn này cứ phải bắn chúng mới sợ. Mà phải là ba tiếng cơ. . .

Cả đám chợt nhiên cùng phá ra cười. Ba tiếng là hành vi bắn báo động, dành cho trường hợp tù vượt ngục. Trại tù mà nghe thấy ba tiếng súng liền nhau là không khí cực kỳ khẩn trương khẩn cấp. Súng ống quản giáo quản chế sẽ lập tức tuốt trần, đạn lên nòng. Tù loạng quạng là ăn đạn vào chân ngay.

Đúng lúc đang cười thì đại úy Luận xuất hiện, bảo tôi cùng đi vào trại.

Tôi vào cổng với ba người đi kèm, súng cầm ngang tay. Luận đi cuối. Cổng mở vẫn là trung úy Đa. Bước hẳn vào trại, các buồng tù đèn vàng hắt ra các khung cửa, không khí nhốn nháo vì tất cả các đội chính trị cũng vừa được dắt về, tất cả chắc chắn đều đã đói meo. Dũng và anh em đợi tôi ở nhà ăn buồng 1. Cơm hôm nay có vài miếng thịt lợn của trại phát cho mỗi người. Tôi hỏi Dũng.

- Tụi nó đưa anh đi đâu?
- Mãi ngoài kia, chả biết là cái đéo gì!

Tôi bật cười, quay lại sau lưng thấy thày Tuệ Sĩ đang đứng nhìn tôi và Dũng. Tôi hỏi

- Họ đưa thày đi đâu?
- Nhổ cỏ! Nhổ miết rời cả tay.

Thày vừa nói vừa xòe hai bàn tay đen nhẻm vì nước cốt của cỏ. Nhìn thày, gầy trơ hết xương xẩu, chỉ đặc biệt là đôi mắt cực sáng…chợt dưng thấy lòng nao nao khó tả. Một bậc trượng phu trí thức cao thâm bàng bạc phải chịu cảnh tù đầy nghiệt ngã, trong khi xã hội đang thi nhau phá sản, băng hoại dần từng nền tảng đạo đức nhân văn!!!

Những tiếng kẻng chát chúa vang lên. Tôi và vội miếng cơm định bụng chạy về bên nhà 2 ngay. Các anh Trung, Chinh, Trương Tân, Nam Phương … đã nhớn nhác đi tìm tôi. Tiếng Trung.

- Út ơi Út!. . . Kỳ lạ thằng này, mới nãy thấy nó vào rồi mà.
- Coi chừng gà hóa cuộc đó cha nội, không thấy nó là hét ầm lên ngay, dứt khoát không vô buồng.

Tiếng Trương Tân. Tôi đang và vội bát cơm đứng hẳn lên. Trung nhìn thấy nói lớn.

- Út nó kìa, thằng mắc dịch giờ này còn ham ăn.

* * *

Lúp xúp vừa đi vừa chạy băng ngang sân chung của khu 1 / 2, tôi hỏi Trung.

- Nó đưa đội 12 đi đâu?
- Lội dưới ruộng rau muống.
- Tối vậy bộ nó không sợ à?
- Tụi nó tăng cường đông lắm, toàn lạ mặt. Loạng quạng nổ súng ngay. Cú này căng à nha. Quay sang nhìn vào mặt tôi, Trung hỏi khẽ.
- Liệu chịu nổi không thằng em?
- Chắc được!

Tôi vừa nói vừa bật cuời. Nam Phương xen vào.
- Sợ cóc gì. Cùng lắm là 6 tháng cùm. Bọn hắn không dám giết Út đâu.
- Đừng coi thường. Trung lấn vào lời Nam Phương. Tao nghi mấy cha Việt kiều này lắm, hai tuần là tiêu tùng hết ráo, nói chi 6 tháng!
- Để coi! Biết đâu chừng chỉ được 1 tuần. Tôi chen vào.
- Không khích tướng đâu thằng em. Chịu không được thì buông, đừng cố quá, chết không chết mà điên là hỏng hết ráo …

Trung nói xong thì cũng vào đến cửa nhà 2. Giữa nhà, tất cả nồi niêu đã được trưng dụng làm đồ chứa nước, đặt ngay ngắn dọc lối đi chính giữa nhà. Tiếng Trần minh Tuấn vẫn đốc thúc anh em tìm thêm bất cứ thứ gì có thể trữ nước. Giọng Bình Định đã hơi khào khào.

- Anh em hút thuốc ở tầng trên, dế dụi luôn ở trển, đừng ném xuống lối đi kẻo vào nước dự trữ. Nước này là có thể thủ được nguyên tuần rồi.

Tôi leo lên chỗ nằm. Thoại đã ngồi sẵn trên chiếu gần chiếu tôi. Quét một vòng quanh buồng, nhiều ánh mắt khắp buồng đang theo dõi mọi cử động của tôi. Có lẽ nhiều người đã nghĩ là tôi đã bị dẫn đi sang khu cách ly khác.

Thoại nói nhỏ ngay khi tôi ngồi xuống chiếu.

- Ngoải đông lắm! Ở nơi khác về. Tăng cường dầy đặc.
- Có thấy dấu hiệu xe cộ ồn náo gì không?
- Không, tôi vừa vào trại thì họ dẫn anh vào. . . Nhưng không khí thì gay go lắm. Khu gia binh ai cũng chạy nhốn chạy nháo. Rượu thịt bày ê hề ngoài nhà tiếp tân.
- Có anh em nào của mình còn ngoài đó không?
- Đâu chừng bốn năm người.
- Chính trị mình không hay sao?
- Hình sự nữa, nhưng tôi không biết rõ là bao nhiêu. Tụi nó ở bên dãy nhà khác, áo quần bảnh bao.
- Có lẽ đang được học bài. Cú này chắc chắn mai phái đoàn LHQ sẽ vào và bọn trại sẽ dùng những người ấy để thay mặt chúng ta …
- Chắc chắn là vậy rồi.

Thoại là tù chính trị án 18 năm, sắp mãn án vì sống rất khôn ngoan với cánh giám thị, anh em tù chính trị nhiều người không thích Thoại vì Thoại rất gần với giám thị Trần ngọc Bôi, thường là Thoại ở đêm ngoài nhà lô sát với khu hành chính. Tôi thì không coi chuyện «gần giám thị» là điều gai mắt nên khi Thoại được tập trung gọi vào trại và nằm sát bên tôi, tôi đã nói thẳng với Thoại «việc ai người đó làm, giám thị siết thì anh cứ làm theo yêu cầu giám thị. Việc nào thấy nhắm mắt được thì nhắm mắt …». Nguyên tuần lễ qua, tôi uống trà và nói chuyện với Thoại rất thân mật, anh em trong nhóm cứng rắn cũng có vẻ khó chịu. Đến khi chính Thoại, trong đêm thứ ba từ lúc vào trại nằm sát bên tôi, tuồn cho tôi một con bọ. Con bọ (radio) Tàu bé xíu màu đen còn nguyên dạng. Tôi cười cười nói không cần dùng. Thoại có vẻ buồn vì nghĩ rằng tôi không tin Thoại. Tôi xoay xoay cốc trà sứt quai, nhìn về hướng màn hình tivi dưới cuối buồng, tia nhìn xuyên qua phần vai của Thoại, nói nhỏ vừa đủ nghe với Thoại và Trần đức Hào.

- Chuyện anh em làm. Tới giờ này chắc hẳn mấy anh đã biết đến 90% là do tôi hứng mũi. Phương tiện mấy anh có, hoàn cảnh mấy anh cũng có để có thể nắm bắt tình hình tốt hơn tụi tôi. Việc tổ chức, không có thông tin tốt sao dám làm? Chết hết cả đám à?

Cả Thoại và Trần đức Hào đều có vẻ xúc động. Tôi hiểu đây là những giờ phút quan trọng của họ. Họ tỏ thái độ rõ ràng đứng về với anh em cũng không còn kịp, mà đứng về với phía giám thị thì cầm chắc cái chết và sự nhục nhã.

- Mõi người đều có quyền chọn lựa cho mình những quyết định. Vì quyền lợi gia đình mình, vì lợi ích bản thân mình. Điều cần là trong từng hoàn cảnh phải có những chọn lựa chính xác cho hoàn cảnh ấy. Anh em trong trại nói các anh là ăng ten. Tôi thì tôi không tin chuyện ấy. Đối phương có qúa nhiều ma mãnh để gây hỏa mù, rồi chính trong sự hỏa mù ấy, các anh bị dồn đẩy vào việc không muốn …

Hào không nói gì, chỉ rơm rớm nước mắt. Tôi chưa bao giờ nghĩ Hào là ăng ten. Hào là sĩ quan trốn cải tạo, tham gia hoạt động đảng phái với một nhánh của Đại Việt ở Quảng Nam, án 20 năm. Có thể cách ứng xử của Hào là cách ứng xử của một người có máu chính trị, có quán tính chính trị …để giữ mạng nên nhiều các anh bên gốc quân đội không nhận ra hoặc không thích. Với tôi, tôi tôn trọng những quyết định của Thoại và của Hào. Trần đức Hào tuổi tác là đàn anh của tôi, ít ra Hào hơn tôi sáu tuổi đầu. Thoại chắc hơn tôi hai hay ba tuổi. Cả Thoại và Hào, nhân tướng không phát ra sự độc hiểm tàn ác. Giai đoạn này, giám thị bắt Thoại vào trại lại nằm cạnh tôi, bắt Hào cạnh Thoại và bên tay mặt của tôi là đội trưởng Ngô Bích. Anh Bích là người cực kỳ khôn khéo để giữ được mạng trong nhà tù. Cách khôn khéo của anh Bích cũng làm cho nhiều người cứng rắn khó chịu. Vị trí nằm của tôi chỉ còn lọt có mỗi Trần Nam Phương là sát cánh. Cách bài trí sắp xếp chỗ nằm như vậy của giám thị, anh em lại càng nhìn về Thoại với Trần đức Hào với cái nhìn tóe lửa.

Tôi không nhận bọ của Thoại. Thứ nhất vì bọ của Thoại ồn. Thính tai và đặc biệt theo dõi, bên ngoài buồng có thể áp sát cửa sổ và thò súng vào bắt qủa tang nếu tôi nằm trong mùng nghe radio (đương nhiên là phải nằm). Thứ hai, trong buồng đã sắp xếp tinh vi hai con bọ khác. Cả hai đã được tháo rời, loa đã vứt đi và mỗi phần thu sóng, phát âm qua một dây nghe tai tách biệt hẳn với nhau. Đúng giờ, bọ sẽ được chuyển đến những người có khả năng phân tích để nghe. Hoặc chính giáo Đào vì giáo Đào nghe được tiếng Anh rất tốt. Hoặc Vũ đình Thụy hoặc Châu văn Tới. Trong giai đoạn dầu sôi lửa bỏng, không dại gì mà tôi để bọ bên tai.

… Buồng số 2 và số 1 đóng cửa rất trễ so với ngày thưòng. Buồng tù chật chội, hơi người hầm hập lùa từ sàn dưới lên sàn trên. Không khí này tôi rất ngại vì nhà 2 này chính là nhà bệnh, tập trung những người bệnh, rất nhiều bệnh lao về nhà này …

Bỗng đèn điện tắt phụt. Hai người gác đêm lật đật châm đèn dầu. Người gác đêm hình sự có vẻ cuống cuồng. Tôi vói người xuống ngăn dưới nói với cậu ta.

- Đừng lo sợ. Không ai trốn trại đêm nay đâu.

Quản chế chạy rầm rập bên ngoài, lượn cả vòng sau của khu nhà. Đèn pin quét loang loáng và trên chòi canh lố nhố bốn năm cái đầu. Không khí thật quái lạ! Khu cách ly tường cao ba mét sát với tường chính 4 mét của khu nhà trực an ninh, không cách chi quan sát được bối cảnh bên ngoài. Hơn trăm con người lò dò trong bóng tối. Hai chiếc đèn dầu thay phiên lượn đi lượn lại giữa nhà.

Chừng gần tiếng sau đèn phụt sáng. Dù chỉ là đèn vàng leo lét nhưng với hàng trăm con người lúc nhúc, việc có anh sáng là việc rất cần thiết.

Không ai có thể hiểu, có thể ngờ được là thời gian cúp điện vừa qua chính là thời gian đoàn điều tra nhân quyền LHQ vào trại, được dẫn thẳng xuống hai khu nhà vừa được xây cất xong và bài trí sinh hoạt ăn uống như một hội nghị công nhân! Đoàn ghi hình thoải mái, phỏng vấn đâu bốn năm người vốn đã được chỉ định trong số hàng trăm tù hình sự đã đươc chuẩn bị chu đáo. Sau này anh em được biết là tất cả những người được phỏng vấn đều xác nhận nhân thân «trước đây là tù, nhưng bây giờ là công nhân cho công trình thủy lợi Đồng xuân, đời sống hoàn toàn tốt đẹp …». Tất cả đều nhận mình là tù có án phản động, nay đã được cảm hóa …

Buổi phỏng vấn còn được làm ở ngoài nhà cơ quan trong bữa tiệc hậu hĩnh sau một cuộc «vật lộn» muốn trào cả mật xanh mật vàng ra ngoài của đoàn điều tra quốc tế vốn toàn dân khoa bảng trói gà không chặt, trưởng thành nơi các xứ sở phương tây nhàn nhã.

Được biết, từ khách sạn công an ở Tuy Hòa, đoàn đươc dẫn vào trại với hơn 4 giờ lái xe! Đi qua toàn những con đường «cắc cớ» nên khi vào tới trại, các «quan quốc tế» đều hồn bay phách lạc. Được mời bữa ăn thịnh soạn trong bối cảnh tranh tôi tranh sáng ấy thì còn tâm trí đâu mà …quan với sát!

Ăn xong, thoải mái trà rượu rồi đi trở ngược ra Tuy Hòa ngay, bất chấp đường xá đêm nguy hiểm. Đường khi vào với đường khi ra, chênh lệch vốn giờ khá rõ rệt nhưng chẳng biết các ngài «điều tra». . có nhận ra được điều khác lạ chăng.

Gần 23 giờ, tin tức đến chính xác chỗ tôi nằm: Đoàn đã vào và đã ra khỏi trại! Hội ý chớp nhoáng giữa Phạm Dũng, Nam Phương. Tôi quyết định đánh đến cùng. Sáng sớm ngày mai tôi sẽ đứng giữa sân khu cách ly và hét các khẩu hiệu nhân quyền. Phương đem quyết định của tôi đi hỏi ý các nhóm tích cực.

10 phút sau, Nam Phương trở về, báo tất cả các nhóm tích cực sẽ tỏ thái độ chiến đấu đến cùng. Tôi hô gì anh em hô nấy. Tôi bàn với Nam Phương, ngày mai, sau khi hô lần thứ nhất, hoặc là họ (an ninh) sẽ đóng cửa buồng hoặc không. Nếu đóng cửa, ta sẽ hô trong buồng. Nếu không đóng cửa, sẽ hô ngoài sân, mỗi hai giờ một lần tự tập trung ngay hàng thẳng lốí giữa sân và hô khẩu hiệu.

Phương đi, 5 phút sau báo tất cả đồng ý. Tôi rời chỗ nằm, bước xuống giữa nhà yêu cầu vài phút yên lặng. Cả buồng tắt tivi chìm trong tĩnh lặng hoàn toàn. Tôi chính thức trình bày sự kiện đoàn nhân quyền đã vào trại khi buồng tắt diện ban nãy, hiện đoàn đã xuất trại. Vì sự gỉa dối này xúc phạm đến danh dự tập hợp tù chính trị nên một số anh em quyết định ngay sáng mai, khi xuất buồng điểm danh, tập thể tù chính trị sẽ tiến hành biểu tình bằng cách hô các khẩu hiệu « Nhân Quyền Cho VN», « Tự Do cho VN » bằng cả ba thứ tiếng. Xin công bố rõ ràng để những anh em nào xét thấy không cần tham gia thì ngay khi điểm danh xong tự động tách hàng, tránh sự liên lụy đáng tiếc. Nhóm hành động không khuyến khích sự tham gia của những anh đã qúa nhiều tuổi và bệnh tật …

Toàn buồng rơi vào im lặng, chỉ còn là các tiếng xì xào của các nhóm. Tiếng Trần Minh Tuấn lại cất lên « Xin nhắc lại là những sô nước dự trữ, anh em đừng để tàn thuốc (rê) rơi vào. Nước này là nước chuẩn bị cho những anh em đấu tranh sẵn sàng tử thủ …"

Bên ngoài, nhiều bóng người chạy ngang dọc băng qua sân phóng ra phía cổng trực trại. . .



==> Xem bài kế tiếp: A20 Ánh lửa giữa đêm trường (2) - Tiếng Thét Nhân Quyền



Chú Thích Ảnh


thứ tự hàng ngồi tính từ đấu con chó mực của Duongvan Sĩ.
1 - Sĩ Anh quê Long Xuyên , chung thân , sanh khoảng 1953 ;
2- Duong văn Sĩ , án chung thân, sanh khoảng 1956 , giam 20 năm quê Sóc Trăng .
3- Phú Yên .
( quên tên anh này rồi , có ai nhó xin nhắc dùm ).
4 – Võ Kỳ Phát , 16 năm , đội cận vệ Hoàng cơ Minh , quê Sàigòn, sanh khaỏng 1963.
5- pvt , BP Philuật tân/Pháp.
6- Trần Đế , sanh 1960, 18 năm , đội trưởng đội cận vệ Hoàng cơ Minh 1987.
7 – Tu sĩ dòng Đồng Công Mai đắc Chương, ngươì tu sĩ vĩ đại của tù nhân a20 .
Hàng đứng tính từ thày Mai đắc Chương cầm nón .
8 - Trần Minh Tuấn , chung thân , thụ án 20 năm, quê Bình Định, bgươì còn sót lại của tờ Hợp Đoàn …
9- Y Blớt, quê Tây nguyên , án chung thân .
10 - Huỳnh ngọc Tuấn ,quê Quảng Nam , sanh 1958 , ngươì duy nhất vì ngòi bút mà có mặt tại a20 , án 12 năm .
11- Phạm đức Khâm , bắc di cư quê Kiến an , nguyên Trung tá Phó Ty Cảnh sát Gia Định .
12 – Vũ đình Thụy , tức Hướng Dương , tên thật Võ Lâm Tể , quê Phú Yên , gốc Đại Viêt TRương Tử Anh , ngươì này hai bản án , bản án thứ hai 10 năm xử ngay tại nhà tù A20 vì tập thớ « TRước Tòa Công Lý » . Tập thơ này Võ lâm Tể gơì cho Ngô Ly đem ra ngoài trại tù , thay vì đem ra , NGọ Ly đã đua cho giám htị đẻ đồi lấy sự tự do cho mình . Ngô Ly hiện ở Mỹ , cựu sĩ quan BĐQ vnch . Tồng án của Võ lâm Tể 32 năm .
13 - NGuyễn văn Trung , quê Sàigòn, tự Trung Lai . Ông là sĩ quan Biết Kích , có cha là ngươì Pháp. &n chung thân , thọ án 20 năm .
14 – ( quên anh này rồi , có ai nhớ xin nhắc dùm ạ ).
15 – Hoàng xuân Chinh , aan 16 năm , quê Quảng Nam, sanh khoảng 1957 , nhà giáo .
— with Ngọc Tuấn HuỳnhTrunglai Trunglai and 21 others.
Like ·  · Share · September 12, 2014 · Edited

Xin xem thêm các ảnh (cùng Album với ảnh này) tại ==> FB Phạm Văn Thành September 12, 2014 trong Album ảnh có Title: "Cố Nhân Ơi"



Bài đã post lên FB Phạm văn Thành July 5, 2013

Dưới đây là All Comments của bạn đọc tính đến September 15, 2014

  • Cựu Thuyền Nhân *
    ┈┈┈┈┈┈▕▔╲
    ┈┈┈┈┈┈┈▏▕

    ┈┈┈┈┈┈┈▏▕▂▂▂
    ▂▂▂▂▂▂╱┈▕▂▂▂▏
    ▉▉▉▉▉┈┈┈▕▂▂▂▏
    ▉▉▉▉▉┈┈┈▕▂▂▂▏
    ▔▔▔▔▔▔╲▂▕▂▂▏
  • Phạm Văn Thành cảm ơn anh chị Thuyền Nhân .
  • Le Thien Trinh Kính chào anh Thành, xin được giới thiệu tôi là em của anh Lê Thiện Quang. Người cũng ở trai a20 trong thời gian này. Tôi rất xúc động khi đọc bài viết của anh. Kính chúc anh luôn mạnh khoẻ
  • Phạm Văn Thành Ô giời ! Năm ngoái tôi sững người khi nghe tin anh Quang đột tử !!! Không ai có thể ngờ được là anh Quang sẽ đi sớm như vậy . Trong đàn người ra bắc 1994 . Anh lúc nào cũng sừng sững một tư thế đặc biệt . Ít nói nhưng khi nói ra thì không ai có thể cự cãi . Anh mất đi , là một thiệt thòi vô cùng lớn cho tầng lớp đấu tranh vì nền tự do của xứ sở . Tôi không bao giờ quên được đêm giao thứa 1996 . Anh tự vẽ huy hiệu lực lượng Biệt Cách Dù / Nha Kỹ Thuật , đặt ngay ngắn giữa bàn TV của buồng tù 4a trong khu cách ly Trại 5 Lam sơn , đầm đùn . Đúng giờ giao thừa , TV bắt đầu phát tiếng trống Gíao Thừa , Lê Thiện Quang mặc đồ tù nhưng đội chiếc mũ bê rê đỏ ( mũ đặc thù của binh chủng Nhảy Dù ,tôi không biết gia đình đã gởi cho anh lúc nào , anh xếp kỹ , ít khi mang ra đội ). Đứng ngay bên phải màn hình TV đang có gần trăm người tù trông lên . Anh đi chân đất , thao tác nghiêm rất mạnh và đứng uy nghi bắtt tay ngang trán mũ nghiêm chào phù hiệu đơn vị . Trong phù hiệu đó là lá quốc kỳ quốc gia nền vàng mà anh đã tỉ mỉ vẽ bằng sự khéo léo tài tình của anh hàng tháng trời . Hình ảnh ấy không bao giờ mờ phai được trong tôi . Truớc gần trăm tù , trong đó hàng chục đứa án hình sự có nhiệm vụ theo dõi báo cáo , trong đó có cả gần chục tù chính trị đã chịu cảnh khuất phục bạo cường ... dáng anh chân đất mặc đồ tù xanh bạc thếch , chiếc bê rê đỏ đội trên đầu và cánh tay trái thẳng tắp sát thân đùi , bàn tay phải qủa quyết giữ góc vuông trên đầu ...
    Anh đứng như vây chừng 5 phút ! Mọi người tù hình sự bất động . Hầu hết tù chính trị miền nam đang ngồi tán gẫu đều lật đật đứng hết lên nhìn theo vòng cung tay của Quang . Trưởng lưới Phượng Hoàng Phan văn Bàn cung tay chào theo , Dương văn Sĩ Thiết giáp bắt tay chào theo. Ngoài các ô cửa sắt . Năm bảy người công an quản chế đeo súng im lặng đứng nhìn ...
    Lê Thiện Quang , anh không là mẫu người ồn ào , nhưng là người thâm trầm cực kỳ cương quyết ...
    ...
    Vậy mà anh đã đành đọan ra đi ...
    Khi bầu trời còn đầy giông tố .
    ... đứa em nghĩa này cũng không thắp được cho anh một nén nhang vĩnh biệt !!!!
    ...
    Biết nói gì nữa bây giờ !!!
  • Tường An Thành nhắc đến thấy Tuệ Sĩ, tôi có gặp thầy năm 2005 ở chùa Già Lam. Cả con người ốm meo của thầy chỉ có đôi mắt là rất to và sáng. Lâu nay không nghe tin Thầy. Hy vọng thầy vẫn khoẻ.
  • Le Thien Trinh xin cám ơn anh Thành về câu chuyện anh vừa kể. rất tiếc vì anh Quang ra đi đột ngột nên có nhiều chuyện gia đình vản không được biết
  • Le Thien Trinh ah có 1 điều thú vị nữa là em cũng học ở trường Thống Nhất nhưng sau anh vài năm
  • Phạm Văn Thành Anh Le Thien TRinh , Tôi chưa có thơì giờ viết chi tiết về anh Quang . Mơí chỉ phớt qua anh thôi , trong những ghi chú hồi ức ở Trại 5 . Tôi cứ vẫn nghĩ là anh Quang sẽ còn pơp" với chúng ta rất lâu . NHững hoài bão và công việc của anh ... không cho phép tôi có quyèn viết thật sự những cảm nhận của mình . __ Trong thâm tâm tôi , tôi coi anh Quang là một ngươì có rất nhiều tư chất và khả năng lãnh đạo . Anh thương anh em và luôn chịu phần thiệt thòi về cho mình . Anh dứt kghoát vơí sự hèn nhát và tỏ bày thẳng thắn sự coi thưòng đối vơí nhũng người quy hàng . Tôi học được nhièu điều ở anh Quang suốt hững năm tháng ở trại Lam Sơn Thanh hóa . Tôi mang ơn sâu vơí anh mà chưa có dịp đáp đền , vì khi bị lưu đày ra Thanh hóa , tôi là ngươì bị cấm triệt để mua thực phẩm can tin . Tiền bạc khi đem tôi từ buồng cùm lên xe bọc thép đăc chủng chuyên chở trọng phạm , tôi không có môt đồng xu dính túi . Sau 3 tháng cấm mua lương thực , khi nhóm 10 người được quyền mua thì lại hầu như không có ngươì nào có tiền mà dám cho tôi mượn ! ( đa phần là nước ngoài về ) , anh Quang có mấy chục ngàn , mua hết đồ ăn để tôi , anh Quang và anh Trần văn Lương có chút mắm muối qua ngày cho những tháng còn lại . Anh biết là dính vơí tôi sẽ rất khổ . Tôi cũng hiểu đièu ấy nên đế nghị đẻ tôi ăn cơm một mình một chỗ . Anh Quang và anh Lương nhất định giữ tôi chung mâm . Và hai anh đã phải trả giá rất đắt ...Tôi sẽ thu xếp thơì giờ đẻ viết về anh Quang . Vì đó đích thực là một ngươì hết sức can trường , hết sức tỉnh táo và điềm đạm . -- Rất vui khi được liên kết vơí anh . Tôi lúc ở cùng ah Quang , anh nhắc đến ngươì em gái nhiều . Ngươì bị bắt cùng vụ án . Hình như , anh thương ngươì em gái ấy rất đặc biệt .
  • Phạm Văn Thành anh Le Thien TRinh . Đây là những Note mà bóng dáng anh Quang lúc nào cũng hiện diện . https://www.facebook.com/notes/ph%E1%BA%A1m-th%C3%A0nh/tr%E1%BA%A1i-5-bu%E1%BB%93ng-t%C3%B9-l%E1%BA%ADp-d%E1%BB%8B-/577317032300103


    Trại Năm Thanh Hóa

    Buồng tù lập dị .
    ...
    Continue Reading
  • Le Thien Trinh cám ơn anh rất nhiều
  • Lê Đặng Cảm ơn mùa Xuân- Đây cũng là tác phẩm viết cho mùa Xuân 1995 trên đất Bắc. Yên Định- Thiệu Yên- Thanh Hòa. Trại 5 Lam Sơn.- Tác giả Lê Thụ: TUỔI EM MÙA XUÂN. Ca sĩ Tuyết Mai Ly _ http://www.youtube.com/watch?v=S78vNH5KcWk

0 nhận xét:

Post a Comment