Tuesday, February 26, 2013

Quê Hương

July 18, 2014


Bạn sang thăm. Chuyến đi như một cuộc tìm kiếm. Opera những buổi hòa nhạc đắm đuối. Bạn dè xẻn từng đồng để thu mình trong những góc khuất âm trầm. Nghĩ đến bạn. Đêm trường tôi cố quên tiếng thở dài.

Có những âm thanh, mà cả cuộc đời ta sẽ không thể hiểu. Cung âm giao hưởng mênh mông tôi như người đẵn gỗ vác rìu đứng nghe! Nên bạn lủi thủi một mình trong thế giơí âm thanh diệu kỳ, tôi lẳng lặng giữa những thác loạn của điệu nhảy sượng sần Nam Mỹ, mắt ráo hoảnh chập chờn những nắm đấm đến từ muôn góc tối.


Bạn sang, mười mấy giờ bay. Nắm đất Cây Số Không vẫn còn ẩm ướt. Nụm đất Bản Giốc như chừng có âm buồn thổn thức . Nước mắt kẻ tha phương bỗng đoanh tròng! Thảng thốt nhận ra đâu đó một bóng hình tri âm muộn màng đang bay mất.

Bạn đến, những cơn nắng gắt giắt vội trên mai tóc, bước chân lần khân quanh hàng trăm mộ địa. Nghĩa tình xa xôi sao làm nặng bươc chân người lữ thứ tưởng rằng đã chai sần nhịp đập thương yêu trìu mến. Chiều nắng gắt nghĩa trang, bỗng thèm hôn lên những sợi tóc mai ngại ngần. Nụ hôn vụng trộm của đứa giang hồ quên thân đời ngã ngựa.

Bạn đến. Trăm câu chuyện bỗng đầu đuôi quay quắt! Suối đá bờ mương! Con kênh và những giỏ bông bên đường! Năm mươi tuổi đời, bỗng ngật ngầy miệng hát tiếng thiếu niên lọng cọng, quên bay biến cả những lúc đăng trình bôn ba quát tháo chỉ tay vào ngụy đạo, phùng mang trợn mắt...


¤



... Bạn về. Lủi thủi bước chân cầy lên miền ký ức!

Đêm chết lặng nhìn dáng hình xưa.
Kìa là khung cửa sổ ngày chưa lớn treo bao nhiêu mộng lành!
Kìa là khoảng sân vuông, mẹ cho ta những bước đi đầu đời mang câu ca rồng rắn.
Kìa là mảnh ruộng con, ta lấm lưng bên đôi gánh vịt sượng sần. Trên lối bùn trơn trượt dáng bố lảo đảo những chiều mưa sấm sét, manh áo tơi phần phật che chẳng kín tấm lưng trần già cỗi phơi xương...

Thắm thoắt thoi đưa. Ta giờ thành đứa chẳng còn cha mẹ. Ba mươi ba năm! Bao nhiêu buồn phiền đến và đi. Bao nhiêu ước mơ. Bao nhiêu thất vọng. Bao nhiêu lọc lừa. Bao nhiêu phản trắc...


Đêm bàng bạc nỗi nghĩ hồi hương.
Ta chắp tay lạy người, đã dẫn nước ngọt ngào lên vùng đất cùng kiệt nắng đỏ quạnh hiu.
Để một đóa hoa dại, bỗng nở giữa đêm thâu với lời trường ca giun dế.

Nén nhang cho cha ta bốn mươi năm chờ đợi. Chắc đã uất nghẹn làm chụm nhang bùng cháy. Giữa một nghĩa trang quạnh quẽ và nỗi đợi chờ bốn mươi năm thằng con biền biệt.


Xin cám ơn người.
Và tiếng thánh ca dịu dàng đi năm tháng.



Paris 7.10.2013
Kỷ niệm năm thứ 53 Mẹ cho con làm người

0 nhận xét:

Post a Comment