Wednesday, February 27, 2013

Những người đi qua đời tôi

November 23, 2013 at 7:54am



Chiếc xe cứ leo lên gần đến đỉnh dốc lại trôi tuột xuống đoạn cuối con dốc. Khói xe xả mù mịt. Lố nhố bên trong xe là ba bốn cái đầu đen. Bên ngoài tuyết rơi lả tả, mặt đường đã đóng băng trơn trượt. Đêm mùa đông về sáng vắng bóng người qua lại. Gã quản lý khách sạn đứng chắp tay sau lưng nhìn tôi, nhìn chiếc xe đang đánh vật rồi hất mặt nhìn cuốn sổ trực.

- Người mày đấy.

Hơi bất ngờ. Tôi hỏi lại.

- Thật chứ?

- Ừ, thật. Vietnamien!

Này thì không yên được rồi! Tôi bảo con chó nằm vào bên trong quầy tiếp tân, cẩn thận khoá cả miệng nó lại, trợn mắt gằn giọng để nó biết điều mà nằm im. Cột chặt lại giây giầy tôi kéo kín cổ áo bước ra khỏi khách sạn đến gần chiếc xe. Hai người đàn ông đã bước ra hẳn ngoài xe đang ra sức đẩy nhưng vô ích. Xe cứ leo gần đỉnh dốc lại tuột xuống. Nhìn kỹ hai bóng đàn ông, bất giác tôi cảm thấy có điều gì đó rất thân quen. Đến gần sát xe, thảng thốt rơi chụp xuống cả ba người. Hai ngươì đàn ông đến từ Hà Lan, Lưu Tấn và Nguyễn Sơn … cả hai đều một thời là những võ sư.

Chiếc xe bị lãng quên trong chốc lát. Người tài xế nguyên là một cấp tá của quân đội VNCH, lái chiếc mercedes còn khá mới. Tôi nói cùng người lái chiếc mercedes về kỹ thuật leo dốc khi trời tuyết là không bao giờ dùng số 1, phải dùng số 3 và số 2, lấy đà rồi mới bám dần lên đỉnh dốc. Xe leo dốc tuyết ví như người chơi aikido, vũ bão là không xong! Chiếc xe lùi xuống cuối dốc và y số ba chuyển số hai, vươt qua đươc con dốc trước mặt khách sạn vốn đã hết nhẵn muối rải đường sau hai tuần cơn giá buốt không hạ nhiệt độ.

Cả anh Lưu Tấn và Nguyễn Sơn kéo tôi vào chiếc bàn khuất của sảnh tiếp tân. Gã quản lý nhấp nháy con mắt của kẻ đã từng sừng sỏ giang hồ, ý bảo là tôi thoải mái tiếp bạn, khỏi bận tâm đén công việc an ninh mà đáng ra tôi phải hoàn toàn chịu trách nhiệm trong suốt ca gác đêm về sáng.

Anh em gặp nhau. Sau phút thảng thốt là một chút ngậm ngùi. Sơn đục giọng.

- Lâu quá không thấy anh. Sao lại làm nghề này? Cực chết bà!

Tôi nhẹ giọng.

- Còn nghề ngỗng nào cho đứa ngã ngựa đâu … Mà nghề này cũng có sao đâu, đỡ phiền là chẳng ai vặn đầu mình …

- Nghề làm bao bố hứng đạn cho thiên hạ. Thứ này bên Hà Lan bộn tiền ạ …

Anh Tấn ngồi đan hai bàn tay vào nhau, vừa nói vừa nhìn tôi, cười cười như chọc quê.

Tôi không noí gì thêm vào câu chuyện nghề ngỗng, lái câu chuyện về những tổ chức, những cộng đồng bên Hà Lan. Cả ba không hẹn mà cùng trầm tư.

Cả Lưu Tấn lẫn Nguyễn Sơn, là những người có mặt từ thủa ban đầu của cơ chế cộng đồng người Việt ở Hà Lan. Thăng trầm, biến đổi … cả hai là những người trực hệ chịu tác động. Cộng đồng Hà Lan là một kho vốn rất qúi cho phong trào tranh đấu chống cộng sản tại VN. Là nơi duy nhất gần như không có ai dấu được gốc gác của mình. Thuyền nào được tàu Hà Lan vớt trên biển đông đều được đưa về Hà Lan định cư. Khi đến Hà Lan, phân bổ người của từng group tàu thường rất gần nhau. Vì vậy, sự trà trộn xôi đậu cộng sản / quốc gia hầu như không xảy ra ở cộng đồng người Việt tại Hà Lan, cộng vơí sự trợ giúp nhiệt tình của chính quyền, cộng đồng có một sức sống mạnh mẽ, khác hẳn vơí cộng đồng ở Pháp hay Ý, Đức, Bỉ …

Màn đêm trắng dã. Tuyết bay mịt mù ngoài cửa kính. Ba mái đầu đen lấm tấm bạc ngậm ngùi cơn đau nhức lưu vong. Ngón tay già xương xẩu gầy guộc của lão võ sư. Những điếu thuốc liên tục gắn trên môi người võ sĩ ngoài năm mươi … bên cạnh một tên an ninh tư ngồi lặng lẽ với con chó trận. Nói gì với nhau bây giờ, trong cuộc tao ngộ bất ngờ vương vấn đôi chút bẽ bàng này …

- Ra lại đi Thành … Kệ! Biết với lòng mình thôi … Tôi cũng chẳng còn đươc bao lâu nữa. Điều sợ nhất sắp đến rồi...

_ Tám chín năm rồi còn gì?

Sơn nối lời anh Lưu Tấn vừa bỏ dở. Bên ngoài, một cơn gió quất mạnh làm tung lên lớp tuyết bám trên cành liễu lướt thướt tội nghiệp.

*


Người đàn bà bỏ thõng túi hành lý, đứng chết trân nhìn người đàn ông mặc quần áo đen tay cầm dây dắt một con chó to đùng. Piste hành khách phi trường CDG chật ních người qua lại tất bật.

Chiếc túi bỏ thõng xuống nền. Vạt váy xếp nếp bằng thứ vải qúi phái. Gã đàn ông nhìn xoáy vào những chiếc túi xách và dừng lại nơi chiếc túi bất động. Trên vạt váy là đôi bàn tay trắng nhỏ nhắn. Gã nhìn lên trên cao phần vai người đàn bà. Gã muốn khuỵu xuống! Đôi mắt này, gần 30 năm về trước thường sũng nước những lần gã say mèm ở một mép quán Phi nào đó...

...

- Em theo anh …
- Đừng có điên.
- Cho em theo anh …
- Đừng có khùng!
- Đâu cũng sống được …
- Không là không. Hồ sơ Úc đã nhận em rồi. Sang bên ấy em còn học lại được. Còn làm lại được hết. Em còn trẻ.
- Anh mà già gì? Hơn em có mấy tuổi…
- Vẫn cứ là già. Anh đi là để lộn ngược về …
- Nữa, lại khùng nữa!

*

Câu chuyện của một ngày xưa hiện về, mờ ảo nhưng mãnh liệt. Đôi mắt ấy lại sũng nước như ngày xưa. Gã bước đến cầm lên xách hành lý, con chó ngồi bất động nhìn ngươì đàn bà xa lạ …

- Sao em lại ở đây?
- …
- Em đi đâu?
- …

Gã gỡ chiếc máy bộ đàm, nói nhi nhô với ngươì đồng nghiệp rồi quay sang người đàn bà.

- Em ở khách sạn nào?
- … sao anh biết em ở khách sạn?
- Em có bà con, bạn bè bên này đâu?
- … Anh cũng biết vậy?
- …
- Thôi em đi về.
- Về đâu?
- Về nhà em.
- …nhà em?
- Ừ, nhà em ở Úc.

Cái giọng lại ráo hoảnh như ngày xưa những khi nấu được nồi canh chua với nhiều lát rọc mùng mà gã đàn ông ăn xong, khoái chí vuốt bụng đứng lên, không biết nói lấy một câu khen nịnh …

- Em sang bên này có chuyện gì? Anh giúp gì được?
- Giúp em?!.

Lại cái giọng ráo hoảnh! Gã biết thân. Hiểu ý. Câm như hến.

Giờ gã sống còn không lo nổi thân. Nói gì chuyện giúp được cho ai! Gã đanh mặt lại. Con chó đến bên, dúi dúi cái mỏ đấm vào đùi chủ. Có lẽ nó hiểu nỗi lòng chua chát của người chủ đã vài ba phen ngã ngựa, hết đường bò dậy…

- Em chỉ muốn gặp anh. Nhìn thấy anh còn sống. Vậy thôi. Lyn nói vơí em có biết nơi anh làm việc. Em muốn sang, nhìn thấy anh rồi về. Thế thôi...

À, thì ra là Lynda, người phụ nữ Pháp một mùa hè ở Palawan làm thiện nguyện. Gã cảm thấy xốn xang! Gần 30 năm. Người vẫn một mối tình! Còn tôi, lang thang phiêu bồng, vô tình như một loài ong bướm hoang dại.

Có tiếng điện thoai lạ reo vang. Người thiếu phụ lật đật mở túi đeo tay xí xa xí xô. Gã đàn ông như trời trồng. Mặt đực ra. Tuổi 50 bỗng sao như đứa đánh đáo đánh bi gian bị lật tẩy …

- Anh đưa em ra taxi.

Ngươì đàn ông như cái máy, tay dắt con chó trận. Đôi giày đinh nặng nề. Ngươì thiếu phụ vào xe rồi. Xe phóng đi, không một bàn tay vẫy lại.

*

Ừ, thà là như vậy.
Níu kéo thêm ích gì. Còn đau hơn.
Gã bật môi thổi phì phì, vung một cú đá vào ụ tuyết bên lối taxi. Con chó nhẩy cẫng lên vì tưởng được lăn ra tuyết chơi với chủ.

----



0 nhận xét:

Post a Comment