Monday, February 25, 2013

Người lữ hành cô độc

November 6, 2013 at 4:27pm


Chuyến bay sớm đưa bạn về nơi tạm trú. Nhìn bạn đi, bước chân đơn độc lúc nào cũng như có điều gì đó rất vội… lòng bỗng thoáng gợn lên những bồi hồi.

Tôi đã có những năm tháng rong ruổi, cuộc sống gần như chỉ là những chuyến đi. Những buổi sớm lặng lẽ con phà rời bến, bóng người vẫy chào cố hình dung đang nhòa nhạt giữa mù sương, những đêm sâu hun hút đường biên giới ; kẻ ở người đi mơ xao xuyến đoạn trường …

Những chuyến đi, cơ hồ như những tiếng vỗ cánh của loài chim đêm, bay vào mênh mông vô vọng.

… Chúng ta, những cánh chim gầy chìm trong trời gió. Một chút nhớ nhung! Một lòng tâm sự!.. và vơi đầy những băn khoăn dấu sâu trong tâm khảm.

Đất nước mù xa!
Tình đời nhòe nhoẹt!

* * *

Bạn đi, quay lại dặn đừng buồn vì những câu nói đắng. Mỉm cười nhìn nhau! Lặng lẽ thay lời tiễn biệt.

Mỉm cười lặng câm khi bạn bước vào vòm thang cuốn. Bạn biết đâu, những tháng ngày dong duổi tôi đã đi …không có ngươì đưa tiễn. Những bước chân âm thầm, đi trong những lời chê tiếng trách, trên những thù hằn và đay nghiến với thời gian…

Bạn đi, tôi ở lại làm người trắng tóc! Cuộc thế xoay vần! Giáp mã đã thay người dắt ngựa.


* * *

Những tháng ngày vô vị vẫn qua. Thơì gian không dừng lại cho dù ta được yêu hay ghét bỏ.
Cuộc đời lưu vong đờ đẫn vẫn tồn tại. Từng ngày. Nghiến ngấu …

Bạn an lòng, vẫn vơí những cơm áo thường ngày, tôi đón nhận tất cả, và cấy trồng lẫn vào trong mơ ước. Dù là lời người đắng ngắt hay nửa vần con chữ yêu thương.

Mong bạn ít nỗi chua cay trên con đường vạn lý.

Cảm ơn bạn, đã cho tôi đôi phút sống lại ngày xưa cũ, khi ngựa rừng chưa khụyu gối chân bon.

-

0 nhận xét:

Post a Comment