Sunday, February 24, 2013

Giấc mơ hồ...

December 3, 2013


DOM ngày... thág... năm...


Viên cảnh sát bước xuống xe đến sát người thiếu phụ. Hai mái đầu vàng đen gật gà gật gù trong màn trời bông tuyết bắt đầu rơi. Chiếc xe công lực trờ đến sau khi có bàn tay vẫy vẫy của viên cảnh sát. Ngươì thiếu phụ bước lên khoang sau vơí cánh cửa mở sẵn. Đôi giày cao gót chập choạng dưới làn vải váy đen. Xe phóng vút nhắm xa lộ, ánh đèn xanh lơ khẩn cấp xoay vòng tròn trên nóc xe.

- Chúng tôi không tìm thấy giấy tuỳ thân của ông ta. Chiếc điện thoai trên người hiện số của bà trong ba cuộc gọi sau cùng nên chúng tôi tìm bà.

- Vâng, ông ta là bạn của tôi.

- Bà không nên xúc động nhiều quá! Chúng tôi nghỉ ông ta sẽ qua khỏi... Đường trơn, xe ông ta mất kiểm soát, vươt lề đường đâm xuống triền núi …

- Sao lại đi nhanh đến vậy ?..

- Chúng tôi được xe của người đi sau xe ông ta cấp báo. May mà mũi xe húc vào một lùm cây rậm. Chắc ông ta cố ý đâm vào lùm cây ấy, giữa những gốc cây lớn chằng chịt…

- Ông ta có mùi rượu không ?

- Không. Trong xe không có bất cứ dấu hiêu gì về việc ông ấy vừa dùng rượu. Xe đã chạy nhiều trăm cây số ngay trước khi xảy ra tai nạn. Phiếu mua xăng ổng mơí mua đầy bình khoảng 4 giờ trước nhưng khi chúng tôi kiểm soát, bình xăng đã cạn hơn phân nửa.

- Các ông có vẻ sốt sắng với trường hợp ông ta ?

- Có đôi phần. Vì ông ta mặc đồ của ngành chúng tôi. Từ giày đến quần áo.Tất cả đều đã cũ nhưng rất nghiêm chỉnh. Trong xe lại có súng ngắn nạp gần đầy đạn. Tướng pháp không thể là người gian xảo. Chúng tôi muốn tìm bà trước khi sự việc đi xa hơn, vì súng ấy là súng đã đổi nòng…

- Giời ạ. Tôi có bao giờ biết chuyện này.

- Ông nhà làm nghề gì ?

- …Không phải ông nhà …Tôi chỉ biết ông ta là an ninh tư! Giờ giấc bất cập. Ông ta có ba con chó rất giỏi …

Ngập ngừng một chút, ngươì thiếu phụ nói tiếp.

- Tôi thương ông ta là vì những con chó … à không, là qua những con chó!

Viên sĩ quan tủm tỉm cười.

- Bà nói tiếng Việt tốt không ?

- Thưa tốt ạ ___ Người thiếu phụ mắt tròn mắt dẹt nhìn hết ngươì tài xế đến ngươì sĩ quan...

- Mẹ tôi là người Việt..

- Óa! Hèn chi…

- Chị người miền Nam Việt Nam ?

- Sao ông biết ?

- Chị vừa nói "hèn chi" …

- …

- Chị noí tiếng Việt đi. Tôi hiểu hết. Tôi cũng thích nói tiếng của mẹ tôi … Ông ấy hình như là đang đi đến nhà chị ?

- Vâng. Tôi đã dọn bữa khuya chờ ảnh.

- Sao trên ngươì ông ta lại không có giấy tờ tuỳ thân ?

- Ông quên trước quên sau nhiều rồi, lại bất cần đời…

- Hình như ổng từng là một người tù ở Việt nam ?

- Sao ông biết ?

- Tôi thấy trong một túi nylon có bốn năm cuốn sách còn mới tinh, đọc vài trang đầu tôi nghĩ là sách của ông ta viết. Trang sau cùng có tấm hình, rất giống vơí ông ta, sách ấy là một tập thơ …

- Phải, ông ta là một cựu tù. Từ đây về Việt Nam rồi bị tù. Họ goị nhau là tù chính trị …

- Ông ta có gia đình ?

- Vâng - Người thiếu phụ ngần ngừ -…Ông ta sống một mình mấy năm nay, với vài con chó.

- Bà với ông ta …?

- Chúng tôi là bạn - Lại ngần ngừ - … mà chắc là phải gọi khác đi, bạn rất thân thì đúng hơn …

- Khó nhỉ! Mỗi người phụ nữ Việt Nam là một sự bí ấn. Mẹ tôi cũng thế... Tôi khi nhìn thấy ông ta, nhìn thấy mấy cuốn sách và thấy khẩu súng, trong khi trên người không thẻ tuỳ thân …tôi đã gọi ngay cho mẹ tôi. Và bà bảo tôi bấm các số điện thoại mà ông ta liên lạc mới nhất. Thế là tôi gặp bà …

- Cảm ơn ông.

- Tôi còn trẻ thưa bà. Tuổi chỉ là em của bà thôi.

- Cảm ơn ông.

- ...

* * *

Người đàn ông như một cuộn bông trắng, nằm bất động. Giây nhợ lòng thòng. Đội y sĩ đã khẳng định là không thể tử vong nhưng chấn thương vùng đệm rất nặng, khả năng có thể phải chữa trị nhiều tháng may ra mới đi lại được.

Paris 12.1.2014

0 nhận xét:

Post a Comment